Diary

Music

Quick Comments

Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2008

Những dấu chấm hết màu xanh




Trả chìa khoá căn chung cư trên phố, San đem đồ đạc về một xóm ven đê. Khoảng cách từ nơi ở cũ ra đây tính bằng sải cánh chim hay đồng hồ taxi đều chẳng đáng là bao, vậy mà cứ như trời và vực. Đi hết già nửa bình xăng không thấy một quán café hay hiệu ăn tươm tất, cũng không gặp cái ATM nào. Sạp hoa quả đầu dốc lèo tèo đôi ba thứ lê táo Tàu tuần này bán không hết thì tuần sau bán tiếp. Ngay cả lũ chó và trẻ con lông nhông ngoài đường trông cũng dài dại… Nhưng đến nước này thì làm gì còn quyền lựa chọn! Dự án tưởng đã chắc mười mươi lại vuột khỏi tay. Công ty chặt tỉa nhân sự. Ngàn cổ mua năm ngoái hơn trăm giờ rao bốn chục không ai buồn ngó. San chưa nhảy lầu và vẫn giữ được góc cabin ở văn phòng, vậy là may lắm rồi!

Ngày chuyển nhà, San gọi cho Dương. Dương không nhấc máy, cũng chẳng gọi lại. Hôm sau, gặp nhau ở chỗ chờ thang máy, ánh mắt Dương cho San biết tin nhắn báo địa chỉ mới mà San gửi đã bị kẹt hoặc bỏ quên đâu đó. Từ ngày lên giám đốc dự án, Dương đổi điện thoại. Có lẽ chiếc smart phone ấy đã quá thông minh trong việc sắp xếp tin nhắn theo mức độ quan trọng. Dòng địa chỉ đến từ một người đồng nghiệp thì dù cũ hay mới cũng có ảnh hưởng gì tới Dương đâu. Dù sao thì San chưa vô gia cư và vẫn là đồng nghiệp của Dương, vậy là may lắm rồi!

Nhà mới không có điện thoại cố định và cáp internet, lý do ấy thật chính đáng để San từ chối những lời mời đi ăn, đi hát karaoke của đồng nghiệp (lại đồng nghiệp!) để ở lại công ty tới chín giờ tối. Con số 21:xx trong dữ liệu thẻ quẹt là lý do chính đáng để sếp giữ San lại công ty sau sự kiện đánh mất dự án béo bở vào tay nhóm khác mà San giữ vai trò thủ hoặc đồng phạm. Và dữ liệu thẻ quẹt cũng là lý do để San bắt gặp chấm sáng đó.

Nhà San bây giờ nhìn ra một cái đầm. Nếu ở nội thành, chắc hẳn nó đã được kè đá, trồng liễu cùng cột đèn xung quanh và được gọi là hồ với một danh từ riêng đèm đẹp nào đó. Nhưng vì ở ngoại thành nên nó chỉ là một cái đầm không tên, nơi lau lách xào xạc và ếch nhái à uôm trò chuyện. Sau một ngày ong ong vì tiếng còi xe, tiếng chuông thang máy, tiếng bàn phím, tiếng nhạc chờ điện thoại, lại tiếng chuông thang máy, lại tiếng còi xe, San thường ngồi ngoài ban công, lắng nghe âm thanh của ao chuôm, nhấm nháp sự ồn ào dễ chịu. Và những lúc như thế, mắt San bắt được một vài đốm sáng xanh nhỏ lay động khe khẽ trên mặt đầm.

San không ngốc đến mức tưởng đó là đom đóm hay ma. Dù có giống làng quê đến đâu, nơi đây vẫn thuộc về Hà Nội. Chẳng có con đom đóm hay hồn ma nào sống được ở cái thành phố quá khắc nghiệt này! Những chấm sáng thường chỉ xoay nhẹ quanh một điểm cố định và luôn tắt ngấm trước nửa đêm. Thỉnh thoảng, chúng bay vút theo một hình vòng cung từ mé bờ lao ra giữa đầm hoặc ngược lại, kèm theo những tiếng quẫy nước hoặc tiếng rơi lọt thỏm. Còn có thể là gì nữa ngoài phao sáng trên dây câu của những người ôm cần sát cá?

Những người ấy là ai, San chẳng bao giờ biết. San chưa bao giờ thấy rõ mặt họ. Đêm nào trăng sáng hoặc có ai đó đi lạc ra bờ đầm quét đèn pha xe máy qua thì nhìn lờ mờ được dáng người. Chắc từ dưới đầm dõi lên ban công nhà San, họ cũng chỉ thấy San là một bóng đen âm thầm thôi. Dù sao thì thứ ánh sáng yếu ớt của những người câu cá cùng với sự huyền bí tương đối của đêm ngoại thành cũng làm phong phú thêm những cuộc nghĩ ngợi lâu nay chỉ xoay quanh những chủ đề bế tắc như sếp, sàn và sự lạnh nhạt khó hiểu mà cũng dễ lý giải của Dương. Có những lúc, cô độc trong cabin ngột ngạt, đối mặt với màn hình trắng xoá của bản báo cáo, San bỗng thấy thèm một chút đốm sáng xanh…

Giữa hè, bão về, những chấm sáng thưa hơn, nhiều hôm không xuất hiện. Một tối mưa to, đường ngập khắp nẻo, chiếc áo mưa trong cốp xe đã nhường cho Dương để đổi lại đúng một nụ cười, San về nhà, ngoài đôi mắt, trên người không còn gì để ướt thêm nữa. Quẳng bộ quần áo sũng nước vào máy giặt, San ra ban công, chờ đợi cuộc giao tiếp li ti với những người câu cá không quen, như một nghi lễ trước khi tự ép mình vào giấc ngủ. Mà quả thật, thiếu nghi lễ này, giấc ngủ vốn chập chờn của San sẽ thêm nhiều ác mộng.

Không có những người câu cá chờ San mà chỉ có một người. Chấm sáng duy nhất giữa mặt đầm chắc hẳn đang lênh đênh sóng chao nhẹ như một lời chào. Mưa đã ngớt, ánh chớp lạc lõng thỉnh thoảng thắp sáng chân trời, kéo theo tiếng ầm ì xa xăm, San căng mắt nhìn về phía bên kia đầm, tự hỏi điều gì khiến chủ nhân của đốm sáng cô đơn kia – hẳn là một người đàn ông – dầm mình dưới mưa để đuổi theo những tăm cá vô chừng. Niềm đam mê câu cá? Chắc chắn rồi. Một nỗi buồn nhân thế nào đó? Cũng có lẽ… Đột nhiên, cùng với ánh chớp, một ý nghĩ loé lên trong đầu San.

Xưa nay, chẳng ai công nhận San là người mạo hiểm. Nếu không tính quyết định tin tưởng những lời nói đa nghĩa của Dương, người đồng nghiệp quyến rũ nhưng cũng nhiều tham vọng, hành động liều lĩnh nhất mà San đã thực hiện cho đến lúc này có lẽ là việc chơi chứng khoán. Khi dồn hết số tiền tiết kiệm sau mấy năm đi làm vào sàn, San cũng cẩn thận chọn mấy mã blue-chips. Nhưng hai cuộc phiêu lưu của San trong tình cảm và chứng khoán đều coi như đã chấm dứt khi vừa mới chớm, một cách chẳng vẻ vang gì. Giờ đây, miết chặt cán ô, San bước đi theo nhịp điệu lộp độp của mưa rơi trên mặt vải căng, tiến dần về phía bờ đầm, thực hiện một cuộc phiêu lưu nữa để tìm ra người đứng sau đốm sáng đã đem lại chút hơi ấm cho mình.

Bờ cỏ vắng, hoang lạnh. Chiếc cần câu cắm sâu vào nền đất nhão no nước.

Một tiếng ho húng hắng vang lên từ phía bụi cỏ xa, tiếp theo là vài tiếng ú ớ và tiếng cười trầm đục bị bạt đi vì gió. San dấn thêm vài bước tiến về quầng sáng mờ mờ ở đằng trước. Hai người đàn ông, một già một trẻ, đang thoăn thoắt cắt từng bó cỏ voi, lá cỏ dài óng nước mưa quệt vào tay áo mưa giấy làm lớp nylon mỏng toạc dần. Ông già vừa ôm cỏ chất vào gánh vừa ngoái lại nói với cậu trai:

- Muộn rồi đấy, về thôi!

Cậu trai ngẩng lên vừa chỉ về phía đầm vừa ú ớ ra hiệu gì đó. Ông già xỏ chiếc đòn vào đầu quang rồi nhìn cậu, giọng thờ ơ:

- Mười một rưỡi rồi đấy…

Cậu trai lừ lừ đi về phía chiếc cần câu. Cậu nhổ nó lên, vòng tay thu dây, đốm sáng xanh từ giữa đầm từ từ bay tuột về phía tay cậu. Ông già ghé vai vào gánh cỏ, chân choãi ra chờ đợi. Cậu trai đu đưa chiếc cần như để lấy đà rồi vụt mạnh. Sợi dây buộc lưỡi câu lại bay vút đi rồi rơi tõm xuống nước. Chấm sáng của chiếc phao lại tròng trành giữa mặt đầm đen thẫm. Ông già bỏ gánh cỏ đi về phía cậu trai.

- Con cá mất bao giờ chả to, đừng tiếc làm gì!

Ông già đập khẽ vào lưng cậu trai. Cậu vùng vằng nhích người ra.

- Về với ông, ông kho tép rồi, ăn rồi đi ngủ cho khoẻ - ông già dỗ dành - Mai ngày kia có khi lại câu được con khác to hơn.

Cậu trai im lặng. Ông già ho húng hắng vài cái rồi quay lại chỗ gánh cỏ. Cậu trai nghiêng mặt nhìn theo. Đốm sáng xanh từ từ trôi vào bờ.

Hai ông cháu người gánh cỏ nhặt được chiếc ô mở nằm ngửa chỏng chơ bên đường. Chiếc ô hơi bẩn nhưng vẫn lành lặn, tốt chán so với áo mưa giấy. Họ bước đủng đỉnh dưới tán ô, cùng nghĩ về món tép kho. San bước đủng đỉnh dưới cơn mưa đang trở mau, nghĩ về ngày mai.

Ngày mai, San sẽ đòi Dương chiếc áo mưa, sẽ không ở lại văn phòng làm thêm không công nữa. San sẽ mua tép về kho với khế và ngồi ngoài ban công thật lâu để mỉm cười với những đốm sáng xanh – những dấu chấm hết cho những ngày khốn khổ mệt nhoài.

Nhưng bóng tối đã ập xuống, nến sẽ tắt, cánh cửa đồ sộ của giáo đường sẽ đóng lại, và...

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2008

Khu phố tớ sắp ở...

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Đây là nhà bác tổ dân phố...

Photobucket

Bonus thêm tấm hình của tớ nì...

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2008

Entry for June 15, 2008 - Quà tặng của đại ngàn




TT - Lọt thỏm giữa rừng già, Măng Đen (Kontum) đột ngột hiện ra ở độ cao 1.115m so với mực nước biển với sương mù, rừng thông và cái lạnh nhè nhẹ... Một Sa Pa, Đà Lạt ở rừng núi Bắc Tây nguyên? Không. Măng Đen có những khác biệt rất riêng của mình...

Người khẳng định điều đó là ông Nguyễn Văn Hùng, bí thư Huyện ủy Kon Plong. Trong sương mờ và cái lạnh buổi sáng miền cao, bên ly cà phê bốc khói, ông Hùng lắc đầu quầy quậy khi chúng tôi mang mảnh đất này so sánh với Đà Lạt: "Hãy hình dung Măng Đen hôm nay, Măng Đen ngày mai, ngày kia với những khác biệt các địa danh du lịch nổi tiếng khác...".

Biệt thự giữa rừng

Sáu năm trước, khi cùng những người tiên phong nhận nhiệm vụ về đây, trong suy nghĩ của những nhà lãnh đạo huyện mới này đã mường tượng về một khu nghỉ dưỡng cao cấp, một khu du lịch sinh thái tận dụng tối đa sự hoang sơ của rừng già và khí hậu mát mẻ quanh năm (nhiệt độ trung bình hằng năm của Măng Đen dưới 20OC). Những ngày đó, tách ra từ Kon Plong cũ (thành hai huyện Kon Rẫy và Kon Plong), những cán bộ tăng cường này chính là 2% tỉ lệ hiếm hoi người đồng bằng có mặt ở đây.

Khỏi nói về những khó khăn ban đầu như ở tập trung trong những lán trại của các lâm trường, muỗi mòng, vắt, chướng khí của rừng. Sau sáu năm, thấp thoáng giữa rừng nguyên sinh là những ngôi biệt thự hiện đại đẹp đến mê hồn, những con đường nhựa hiện đại thành hình xẻ khắp các khu dân cư cũng đang tượng hình.

"Với một cơ chế cực thoáng: giao đất với giá mềm và khống chế bằng biện pháp trong 60 ngày phải khởi công ngay nhằm tránh sự đầu cơ, chúng tôi tạo điều kiện tối đa cho nhà đầu tư!" - ông Đặng Thanh Nam, phó chủ tịch UBND huyện Kon Plong, cho biết.

Hàng trăm mẫu biệt thự được nhà chức trách của Măng Đen "sưu tầm" từ nhiều nguồn để cung cấp cho nhà đầu tư, nhưng không cứ cứng nhắc như thế, nhà đầu tư cũng có thể chủ động thiết kế theo ý mình, miễn sao không phá vỡ cảnh quan chung.

Vài chục căn biệt thự thành hình giữa đại ngàn, vẻ hoang sơ đã lùi bước nhưng thiên nhiên vẫn tràn trề trong từng centimet vuông không khí. Ấn tượng nhất chính là dãy biệt thự của doanh nghiệp Sài Gòn Măng Đen tọa lạc ngay trục lộ chính với hai khu Hoa Hồng và Hoa Sim đã đưa vào sử dụng.

Đã có gần 20 dự án đầu tư vào Măng Đen, chủ yếu là dịch vụ du lịch và phục vụ du lịch, trong đó có cả khách sạn tiêu chuẩn năm sao, du lịch thác - hồ và săn bắn thú nuôi, du lịch mạo hiểm... Tất cả hứa hẹn cho một Măng Đen nở nồi trong tương lai gần, là điểm đến thú vị bậc nhất Bắc Tây nguyên.

Tuyên thệ với rừng già

Măng Đen không chỉ có rừng và biệt thự. Có ít nhất ba thác lớn có thể khai thác như là danh thắng du lịch. Ngay ở trung tâm Măng Đen, hồ Pak Ke lấp lánh giữa một thung lũng êm đềm mà bất kỳ ai có chút am hiểu về du lịch đều có thể nhìn thấy tiềm năng của nó. Nói cách khác, nhìn đâu người ta cũng thấy thắng cảnh ở thị trấn chưa thành hình này (huyện miền núi Kon Plong vẫn chưa có thị trấn huyện lỵ).

Có điều ngay đấy là nỗi lo. Tốc độ đầu tư nhanh, dốc hầu bao lớn, nhà đầu tư nào cũng muốn sinh lợi liền tay. Và có không viễn cảnh rừng già Măng Đen sẽ bị ngành công nghiệp không khói vắt đến cạn kiệt?

"Điểm khác biệt lớn nhất nếu đem Măng Đen so sánh với Đà Lạt hoặc Sa Pa chính là cây xanh - rừng già - ông Nguyễn Văn Hùng nhấn mạnh - đây chính là lời hứa của chúng tôi với thiên nhiên!".

Ngay khi giao đất cho chủ đầu tư, trên diện tích từ 1.000-1.500m2, các nhà quản lý Măng Đen khống chế diện tích xây dựng chỉ chiếm tối đa 30% quĩ đất này, bảo đảm rừng thông vẫn phủ xanh ở các khu thị tứ.

Đi sâu vào rừng thông già như thế, đột ngột hiện ra dưới mắt chúng tôi là những hàng lưới B40 được quây lại trên những diện tích mênh mông. Những chú nai rừng ngơ ngác sau vòng lưới quây ấy, và xa hơn là heo rừng, gà rừng...

Trong một môi trường tuyệt đối... rừng như thế, thật thú vị khi tận mắt chứng kiến những sản vật rừng sinh động. Bảo là bảo tồn thiên nhiên thì hơi quá, nhưng sự khác biệt giữa Măng Đen và những khu sinh cảnh tương tự rất lớn, khó diễn đạt bằng lời. Ngoài ra, còn có dự án trồng rừng đã được phê duyệt của một doanh nghiệp trong tỉnh Kontum.

Với lợi thế vùng khí hậu ôn đới trong xứ nhiệt đới, nếu Măng Đen chỉ để nhìn thì chưa đủ. Những dự án đầu tư cho hoa và rau đã có, không chỉ làm đa dạng hóa thảm thực vật mà chắc chắn sẽ làm giàu thêm cho Măng Đen. Người ta cũng đã bắt đầu nuôi cá hồi ở đây với lời tuyên bố chắc nịch của các nhà nghiên cứu, rằng khí hậu ở đây là thích hợp nhất cho giống cá này trên toàn cõi VN.

ĐÌNH THẮNG