Diary

Music

Quick Comments

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

Entry for April 27, 2009




Đọc bài viết này xong bỗng dưng cảm thấy mình trước giờ vô tâm quá...Ba mẹ...cảm ơn ba mẹ về tất cả những gì 2 người đã , đang và sẽ làm cho con...Con thật sự rất yêu 2 người...

"Có con rồi mới sinh cha..."
10/04/2009 11:11 (GMT +7)
- Cái khẩu hiệu “Ba mẹ ơi con yêu ba mẹ lắm!” chỉ được hô vang lên (giả dối sáo rỗng) trước công chúng, khi con thành đạt, thành danh, thành người mẫu sáng giá hoa hậu đình đám… Nếu muốn con thật sự biết yêu bố (mẹ) thì trước hết, bố (mẹ) phải cố gắng mà bớt chút thời gian (thường dùng yêu chính mình) để có thể thật sự yêu con.

Những ngày đầu tuần, thường là căng thẳng với bất cứ công chức nào. Đúng 6 giờ, phải gọi con cái rời khỏi chăn ấm đệm êm, ép chúng rửa mặt đánh răng thật sạch với P/S Trà xanh hoặc là Colgate chắc khỏe, “nhét” cho chúng được một bữa sáng (vào… miệng, vào ba-lô, cặp sách hay túi ni lông siêu sạch mua ở siêu thị), rồi tèng tèng leo lên sau xe gắn máy, ôm chặt lấy bố (mẹ) nhé. Phổ biến nhất là bố mẹ chia nhau mỗi người một đứa.

Đưa con đến trường xong rồi mới đến lượt bố (mẹ) tới cơ quan. Khởi đầu ngày mới (tuần mới) thường là “súc miệng” một lô những cuộc họp, chỉ thị, mệnh lệnh, bản kế hoạch, sơ đồ tác chiến, hướng cải tiến kinh doanh… Đầu óc mất dần tỉnh táo. Mọi việc từ từ rối lên như canh hẹ. Dù thường khi là phải “giãn tiến độ” bằng đôi ba chục phút cà phê sáng với anh bạn (cô bạn) cùng phòng (cùng cấp bậc, cùng sở thích) ngõ hầu refresh lại hệ thần kinh trung ương, tăng cường nhịp tim, cộng điểm phấn chấn.

Buổi trưa văn phòng mệt mỏi trôi với tiết tấu chậm của thời gian nghỉ giữa giờ kèm theo tắt điện tắt máy tính (cho dễ ngủ hoặc không thì cũng tiết kiệm điện). Trong sự uể oải và nóng nực chưa bao giờ buông tha các văn phòng, giới công chức có muốn thông minh, năng động, sáng tạo, kể cũng… khó. Thời tiết công sở thì muôn đời nóng nực, bất kể mùa (xuân, hạ, thu, đông), bất kể gió trời hay điều hòa mát lạnh; bởi sự gia tăng chóng mặt của thủ phạm có tên gọi P.C – công cụ không thể thiếu đối với mỗi nhân viên công sở thời nay. Cho nên, cách tốt nhất (để đối đầu và chung sống với buổi trưa) là gục đầu xuống bàn hoặc co ro còng queo một xó trong giấc ngủ ngắn ngủi chập chờn mệt mỏi. Tư thế ngủ này sẽ khiến dân văn phòng đau đốt sống cổ và các đốt sống lưng, dù muốn hay không.

Buổi chiều đầu tuần cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Bởi công việc nào cũng yêu cầu gắt gao về chất lượng, nhất là trong thời buổi cạnh tranh cực cao, cho nên đầu tuần sẽ là khoảng thời gian hợp lý để tiến hành những cuộc họp “triển khai”, nối dài đời sống văn phòng từ các cuộc họp “tổng kết” cuối tuần trước. Căng thẳng thuyết trình, bảo vệ kế hoạch trước các luồng phản biện dữ dội, các phép thử trăm màu.

Chiều tối, lại xuất hiện một vấn đề to đùng ngã ngửa. Hai bố mẹ, hai cơ quan ở hai đầu thành phố, hai ngôi trường phải đón con đúng giờ. Sau khi các cô đã trả trò ngoài cổng thì có nghĩa là nhà trường hết trách nhiệm. Gia đình không đón đúng giờ (và địa điểm quy định) mà các cháu gặp chuyện gì thì phải tự chịu trách nhiệm, bởi vì trường học không phải nhà trẻ (mẫu giáo sau giờ quy định có thể trả thêm tiền cho cô trông nom trẻ là ổn, nhưng trường học không có “dịch vụ ngoài giờ” này).

Phương án A mà nhiều gia đình (buộc phải) lựa chọn là thuê xe ôm tháng (gần gũi, tin cậy) để đón con về nhà. Thế nhưng, chỉ có thể giải quyết như thế nếu thằng bé (con bé) đã tương đối lớn để có thể giao chìa khóa nhà cho nó, học lớp 4-5 chẳng hạn. Trẻ mới lớp 1-2 thì ai dám đưa giữ chìa khóa, ai dám để ở nhà một mình? Thế nên, phương án B là bố (mẹ) cứ nai lưng ra mà thay nhau đưa đón.

Phương án C dành cho những hôm cả chồng cả vợ cùng họp (liên hoan cơ quan mừng ngày quốc tế phụ nữ 8-3, trưởng phòng mới, giám đốc mới nhậm chức, gặp mặt đồng nghiệp mới, chia tay đồng nghiệp cũ…) thì sau khi hớn hở “bóp nặn” ra những nụ cười cùng dăm câu chúc tụng là hùng hục lao (vượt vài cái đèn đỏ), về được đến trường học của con…

Một là, thằng bé (con bé) đang gục đầu trên gối, cạnh bác bảo vệ và cái trống to đùng, sân trường vắng ngắt chả còn ai.

Hai là: trời mưa và nước mắt thằng bé (con bé) chạy xuống má nhanh hơn mưa, thút thít: “Con tưởng bố (mẹ) quên con rồi”.

Ba là: Không thấy con đâu. Hú hồn. Chạy xộc vào giữa sân, thấy một phòng còn sáng đèn. Thì ra thằng bé (con bé) đang ngồi trong phòng giám hiệu, với cô hiệu trưởng (nghiêm trang), cô chủ nhiệm (bối rối). Thằng bé (con bé) không khóc, nhưng mặt cứ ngơ ngơ.

hiệu trưởng gọi riêng bố (mẹ) sang một phòng khác, trao đổi rằng thằng bé (con bé) bị trầm cảm hay sao, không biết gia đình có chuyện gì mà chiều nay cháu trèo ra cái mi cửa tầng ba (bé tí, có 40cm) ngồi thu lu ở đấy suốt từ lúc mới tan học. May, đến 17h30 thì bác bảo vệ đi khóa cửa lớp (ngó nghiêng mỗi nơi một tí) phát hiện ra. May, bác ấy cũng hiểu biết nên không gọi toáng lên mà nhẹ nhàng từ tốn dỗ dành cháu đưa tay cho bác đỡ, bác dắt vào. Xuống đến phòng bảo vệ, bác ấy mới lập cập gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm, cho cô hiệu trưởng. Cô chủ nhiệm đang phải làm bản kiểm điểm. Nhưng, còn trách nhiệm của gia đình trong chuyện này… !?

Nghe mà lạnh cả người. Nói dại, nhỡ có chuyện gì thì…

Trên quãng đường (không xa nhưng cứ dài ra thăm thẳm) chở con về nhà. Nhớ lại tối cuối tuần không mấy vui vẻ. Khi con “tường thuật” lại kết quả học tập trong tuần, chưa nhiều điểm 9-10 mà lại lắm 7-6-5. “Ấn tượng” nhất là một điểm 3 môn toán cho ngày thứ sáu, “tình cờ” trùng hợp đó lại là điểm thi giữa học kỳ. Bài tập cuối tuần làm ẩu, chữ xấu, bẩn, kết quả sai đến quá nửa. Thế là bố (mẹ) đỏ mặt tía tai quát mắng rầm rĩ, rút phắt cái roi to. Thằng bé (con bé) lì đòn rồi, không khóc, cũng chẳng van xin, chỉ cúi gằm, cắm mặt xuống chân. Khi những đòn đầu tiên vút xuống mông, thằng bé (con bé) mới gào lên thảm thiết: “Bố (mẹ) làm con sợ quá. Con biết là bố (mẹ) muốn tốt cho con nhưng bố (mẹ) đánh con thế này, con sợ quá rồi, con chẳng tốt lên được tí nào đâu…!!!”

Nhớ lại, lạnh cả người. Âm thầm đi, âm thầm những vòng xe lăn bánh. Nói dại, nhỡ có chuyện gì thì…

Tối cuối tuần, bố (mẹ) đã bất lực khoanh tay nhìn thằng bé (con bé) lủi thủi gạt nước mắt, sõng sượt bảo: “Thôi được, tạm dừng chuyện này ở đây!” Tối đầu tuần, liệu còn có thể tiếp tục trốn chạy, loanh quanh?

Dừng hẳn xe lại, đối diện với thằng bé (con bé), nhìn vào mắt nó, mạnh dạn nói: Bố (mẹ) xin lỗi con! Bố (mẹ) sai rồi. Chúng mình bắt đầu lại mọi thứ nhé!

Thằng bé (con bé) khóc. Lúc này mới khóc. Và, anh (chị) công chức văn phòng lúc này hóa ra cũng giấu con gạt đi những giọt nước mắt (có lăn ra hay âm thầm chảy ngược vào trong?).

Nếu không muốn cái khẩu hiệu “Ba mẹ ơi con yêu ba mẹ lắm!” chỉ được hô vang lên (giả dối sáo rỗng) trước công chúng, khi con thành đạt, thành danh, thành người mẫu sáng giá hoa hậu đình đám… Nếu muốn con thật sự biết yêu bố (mẹ) thì trước hết, bố (mẹ) phải cố gắng mà bớt chút thời gian (thường dùng yêu chính mình) để có thể thật sự yêu con.

Đầu tiên là yêu và quan tâm đơn thuần. Trẻ con cần lắm tình yêu ấy, dù thằng bé (con bé) sẽ tỏa sáng rực rỡ hay vấp ngã thất bát trên những con đường. Sau nữa mới là tìm giải pháp cho mỗi khó khăn, học lấy những gì có thể, để cùng con đồng hành trên mỗi bài học, trong mỗi tâm sự, mỗi chặng đời…

Các cụ có câu: “Sinh con rồi mới sinh cha. Sinh cháu giữa nhà rồi mới sinh ông…”, thật là ngàn đời chẳng sai.

Hòa Bình

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

Gửi đến 1 người nào đó ♥♥♥

Hôm nay em đã làm 1 chuyện ngu ngốc nhưng kết quả có vẻ vô cùng tốt đẹp thì phải !!!
...
Photobucket

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

Không phải Mr Perfect




Một năm, khoảng thời gian ấy có lẽ cũng đủ để biết khá nhiều về một con người. Nhưng tôi không biết gì mấy về Quang, dù chúng tôi học cùng nhau trong một khóa học tiếng Anh dài hạn. Lơ mơ về việc anh ấy là SV RMIT, hơn tôi một tuổi, cái tôi rõ nhất là cảm nhận của riêng mình về anh ấy. Chúng tôi hầu như khép tiếng, cùng lắm là vu vơ đôi ba câu tiếng anh, đôi lúc ánh mắt gặp nhau thì lại vội vã phớt lờ. Quang khác xa với Mr.Right hay Mr.Perfect của tôi. Tôi thích con trai năng nổ, vui vẻ, dễ gần, nhưng Quang lại trầm và lạnh lùng đến khó hiểu.

Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu lý do khiến tôi để ý đến Quang, và nay lại lạc lõng trong thứ tình cảm khó gọi tên này… Quang là dân IT, nhưng tôi có cảm giác Quang khá lãng mạn. Tôi biết anh ất ấy có cùng cảm xúc với tôi. Dù vậy anh luôn im lặng.

***

Nụ cười và ánh mắt

Vô tư, hồn nhiên, trong sáng, đó là điều mà tôi nhìn thấy từ Như. Nụ cười ấy đôi khi làm tôi nhẹ bớt trong lòng. Tôi thường thầm lặng nhìn Như để bắt gặp nụ cười ấy. Rung động nhiều, nhưng từ rung động đến tình yêu lại là một quãng dài ghê gớm và tôi không biết đến khi nào mình mới có thể vượt qua nó để đến với Như. Tôi khó gần con gái, có lẽ bởi bản tính kiêu ngạo, ưa độc lập. Nhưng với Như thì khác, Như hút tôi đến kỳ lạ. Tự nhiên, từ cách nói chuyện, đến ánh mắt. Cởi mở vậy nhưng tôi thấy thật khó để hiểu Như, vì trong Như dường như có một thứ gì đó rất không rõ ràng, mà tôi thì chưa thể khám phá…

***

Cây, lá và gió

Cuộc sống hối hả những lo toan, bận rộn, và tôi là một phần của nó. Đây là lần thứ tư trong tháng tôi và hội bạn phải di dời địa bàn. Nhiều cô gái hay tìm tôi làm nhiều lúc tôi phải cải trang. Lũ bạn tôi cũng biến thành stylist cho tôi một cách khốn khổ để tôi vượt qua nhiều phen sóng gió.

Tôi tham gia một lớp ngoại ngữ, giảm freetime xuống đến cực tiểu, cũng cốt để cắt được những cái đuôi. Rồi tôi gặp Như, một cô gái lạ, đơn giản vì tôi chưa từng gặp cô gái nào giống thế, ngây thơ đến mức thuần khiết. Từ đó, chú nghĩa "I will be the one" trong tôi cũng dần bị phá bỏ. Tôi quyết định theo đuổi Như.

***

Chơi vơi giữa mớ cảm xúc hỗn loạn về Quang, Vũ đã đến. Vũ là một hotboy theo lời đồn thổi tôi nghe loáng thoáng. Manly và quyến rũ, những gì tôi thấy từ Vũ. Tôi thích style ăn mặc của Vũ, cũng như cách nói năng. Vũ và tôi nói chuyện khá nhiều và có nhiều điểm chung, từ âm nhạc cho đến những món khoái khẩu. Nhưng để gọi là hiểu nhau thì chưa hẳn.

***

Tôi, một kẻ si tình cấp 12 đang cố chinh phục Như. Tôi thường nháy mắt với Như mỗi lúc gặp cô ấy. Và tôi phát hiện ta mình có đối thủ. Không nặng kí lắm nhưng cũng đủ để Như thi thoảng đảo mắt về phía hắn. Tôi nhìn hắn cười như một lời tuyên chiến - một cuộc chiến ngầm thực sự: "Anh em mình fair play ;)". Mặc dù vậy, tôi biết rõ phần thắng thế đang thuộc về mình.

***

Quang cứ nhẹ như gió. Còn Vũ đến với tôi nhanh như bão táp. Tôi bắt đầu nhận ra những lời nói, những cử chỉ sweetie từ phía Vũ. Và Vũ trở thành first love của tôi từ bao giờ mà chính tôi cũng không nhận ra. Tôi không rõ giữa tôi và Vũ có bị ràng buộc bởi thứ gọi là tình yêu không, nhưng tôi tự nhủ rằng, mình chỉ quý Quang mà thôi. Từ đó tôi nhìn Quang ít hơn, nói chuyện ít hơn nữa, chỉ chào hỏi theo phép lịch sự. Đôi khi tôi tưởng tượng ra những cái cau mày của Vũ. Và cứ thế, giữa tôi và Quang chỉ là những khoảng lặng, mà trong đó cảm xúc bị dồn nén mỗi lúc một tăng.

***

Những giọt nắng cuối chiều len lỏi qua những hẻm phố nhỏ, nhạt nhòa đến yếu dần. Sắc đen óng trên mái tóc và đôi mắt mở to của Như hút theo bóng Vũ. Tôi như đứa trẻ hoảng hốt chơi trò chơi trốn tìm. Nuối tiếc, cho những cảm xúc không cất được thành lời. Quá gượng gạo, tôi vô hồn đảo bộ trên những hè phố, mặc cho những giọt mưa ngày một tầm tã. Không gian ở những góc vắng vốn đã hiu hắt lại càng trống trải, cô quạnh.Tôi tình cờ gặp Như đang vô tư rảo chân trên con phố với tiếng hát trong veo xua tan đi mọi u sầu. Rồi buổi hôm đó tôi ở cạnh em. Và chẳng ai nghe thấy gì ngoài tiếng piano của em hòa vào tiếng mưa vô tình. Ánh đèn nhẹ của quán café trút lên cả không gian sự não nề đến tuyệt vọng. Âm thầm lắm, nhưng tôi hiểu tâm trạng và suy nghĩ của em. Rồi tôi cố gồng mình thoát ra khỏi những hy vọng ảo về Như và thầm chúc cho em được hạnh phúc.

Tôi vào Sài Gòn học chuyển tiếp mà không từ biệt em, vì tôi biết điều đó sẽ tốt cho cả hai. Một thời gian dài, một khoảng cách xa xôi, nhưng tôi biết giữa những cách trở đó, tôi sẽ vẫn không thể nào quên được em.

***

Như hẹn gặp tôi vào một buổi sáng mùa đông lạnh. Cơn gió lạnh tạt ngang qua làm tôi ớn lạnh. Như ôm lấy tôi, thật ấm, nhưng tôi không có cảm giác như mọi khi. Tôi là người ít mơ mộng, nhưng cũng đủ nhận ra rằng, đang có thứ gì đó não nề vây lấy cả cái vùng trời giữa hai chúng tôi. Nhìn ánh mắt sâu thẳm của Như, tôi hiểu đang có chuyện gì xảy ra. Chúng tôi trao nhau nụ hôn chia tay. Ngày tôi tiễn Như ra sân bay, vẫn còn cảm giác, như tôi giấu kín tận sâu trong đáy lòng. Tôi biết mình còn rất nhiều cơ hội, nhưng không biết đến bao giờ, tôi mới gặp được một người như em. Tôi nháy mắt. "Hãy đi tìm một nửa thực sự của mình đi, em nhé :)".

Tiếng dương cầm

Những ngón tay tôi thả hồn và chạm nhẹ lên những phím đen trắng. Bản "La Campanella" của Liszt vang lên một cách vô thức, cứ trải dài, rồi nhanh dần. Tôi tự hỏi trái tim tôi đang đập theo nhịp phách của các nốt nhạc, hay bản nhạc đang rạo rực theo lời trái tim tôi muốn nói ???

Trời mưa không ngớt mấy ngày nay, cuộc sống quanh tôi là sự tấp nập, bon chen nơi phố xá, sự bận bịu của mọi người. Tôi đã bị cuốn vào vòng xoáy ấy. Không quá khó để thích nghi với con người, cuộc sống nơi đây.

Kết thúc giờ học, tôi long vòng một chút. Ngang qua một quán bar, tôi thả hồn mình vào tiếng dương cầm thật êm. Tôi đưa mình qua chiếc cửa xoay của quán bar, và tìm được chút gì đó thảnh thơi.

Píp píp !!!

1 new message

From 1 số quen, nhưng chưa bao giờ tôi dám gọi điện, hay thậm chí chỉ là gửi đi 1 cái mes.

Tôi không còn hoài tưởng về ai đó đang lướt những phím đàn kia nữa. Xuất hiện thật lạ, và thật yên bình. Tôi nhận ra những giọt mưa đang bay kia mang cho tôi hơi thở và sức sống. Chỉ có tôi và em.

Tôi cầm iPod trên tay và xoay nhẹ Rating "More than words" của Westlife lên 5. "What would you do if my heart was torn in two. More than words to show you feel, that your love for me is real. What would you say if took those words away. Then you couldn't make things new. Just by saying I love you."

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009

1 ngày thoải mái của đại cô nương




Hôm nay là 1 ngày rt là vui....

Ti hum trước đã đnh đi ng sm đ bui sáng đi thi, nhưng mà phim nó c quyến rũ mình, nht đnh không tha cho mình đi ng, he he, nên mình không đành b em y li 1 mình, qut lin tù tì 3 tp 1 lúc, thế là mãi đến tn 3 h mi lò dò chào em y đi ng

===>> Kết qu tht hoành tráng, gi thi là 9h3o mà 8h34 mi mò mt dy, c tưởng vi cái lí do chính đáng là s mun thi thìmình s phi chy cung cung đi, nhưng không, mình rt chi là bình tĩnh, còn có thi gian gi đu na cơ, làm 1 qu đu vô cùng hoành tráng mi chu vác cái xe ra lúc 9h20 <ha ha ha> Còn 10' ư, chuyn nh, vi bn lĩnh phóng xe t KTX đến BNG mt ch có 5' thì cái vic có mt đúng gi đ thi chng có gì đ lo lng. Ai dè , cái thng xe nó d chng, nó hư dc đường làm mt tiu 30', thêm cái khon chy qua E đón cái em mèo lơ ngơ b b rơi bên y mt chng 5' na...ha' ha' ha'....Vào lúc 10h, có 2 con mt dày hơn cc đá "t tn" bước vào hi trường trong lúc người ta vn đang khai mc <phù, th 1 cái cho nó đ choáng vì hnh phúc>, "hnh phúc" khi hơn c trăm người ngó li xem 2 con đang đeo đá mt là ai. Mình còn rt chi là l phép, đng im cho cái v đang phát biu nhìn 1 cái cho đ tc rùi mi vào ch ngi cơ.

Thế mà bài thi vn rt ư là mĩ mãn.

À k thêm chuyn đi ăn chơi bui chiu...

Lúc đi z thì nhn được tin nhn ca m T kiu đi ăn trưa chung...he' he' he'...được ăn chùa sướng còn hơn tiên...
tót đi ngay. Mà đúng là ng
ười đi làm có khác, anh Thng hết dn đi ăn quán Hng Hnh rùi còn dn zô -18đ ngâm c bui chiu.he he he. Sao mà nhà cũng nm ôm gi, nghe nhc, ung trà sa mà không thích bng nm trong quán nh ? Tinh thn thoi mái 1 cách đáng s <ko thoi mái mi l, sut 4 tiếng đng h nm thư thái ngm trai đp
có ph
i ai mun cũng được đâu he he he>

Kết 1 câu nào : Anh Thng nói chuyn rt có duyên, thích anh í lm cơ