Diary

Music

Quick Comments

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

Entry for May 29, 2008




Hôm nay đi coi ca nhạc ở sân khấu Lan Anh. Chương trình Người đẹp hát - Miền hạnh phúc. Coi cho đã rùi thấy tủi thân...hu hu hu...mấy siêu mẫu đẹp quá , cao quá , xa quá. Chẳng bao giờ mình được như họ , 1 thế giới khác hẳn , 1 thế giới không thể bước vào , 1 thế giới quá xa vời. ^^.Nhảm nhí thiệt. Đi mơ tưởng về cái gì không đâu , hiện thực thì chẳng thèm chú ý. Thông báo là bạn Hà vẫn đang lơ lửng ở sân khấu Lan Anh , chỉ có cái xác mò về kẻo kí túc xá đóng cửa thôi

Tối mai sẽ về nhà , lâu quá không về rồi , lần này chẳng thèm báo cho ba mẹ 1 tiếng , về trong âm thầm lặng lẽ Cứ tưởng là tết năm sau mới được về cơ.Nhưng mà thấy mấy ngày này chẳng làm gì nhìu nên cúp học về thăm ba mẹ 1 xí ^^ Mình đang định là sẽ vác mỗi cái mạng này về thôi , chả mang đồ đạc gì nhìu về. Thế mà mấy bạn trong phòng cứ bảo là trông giống đi bụi đời Bây giờ thì chả biết có nên mang cái gì về hay ko nữa...phù...mệt ghia cơ

Ah , hôm nay làm bài kiểm tra Anh văn ở Bộ Ngoại Giao , đề không khó nhưng mà hình như là mình ngu cho nên chẳng làm được nhìu Nói vậy thôi chứ chắc cũng chả đến nỗi nào , coi như tin tưởng vào bản thân 1 lần nữa vậy <he he he> Tạm biệt thầy Anh văn nhé , mặc dù là em chẳng thích thầy cho lắm. Dzưng mà không học thầy nữa cũng nhớ thầy lắm đó Mong là mình được lên lớp , lớp mới toàn là người cũ , và không phải học ở hội trường nữa ... em iu mọi người lắm Hôm nay không đi chơi với mọi người được , em cũng thấy tiếc lắm , nhưng mà em đi xem hát ở Lan Anh rùi , không bỏ được. Hẹn gặp lại mọi người ở lớp mới nhé. "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" mà

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2008

Hạ nhỏ




******************************************************************************
Có một mùa hạ nhỏ,
Trong ánh nắng ban mai
Còn giấu mình trong cỏ
Nằm ngắm những trời mây.
Có một mùa hạ nhỏ,
Trong cơn mưa chiều nay
Còn vươn mình theo gió
Bay lên những hàng cây.
Có một mùa hạ nhỏ,
Trong khoảng lặng sân trường
Ngồi yên trên ghế đá
Kỷ niệm về thân thương.
Có một mùa hạ nhỏ,
Với cành phượng rơi đầy
Lời thầy hãy còn đó
Vậy mà đã chia tay.
Và một mùa hạ nhỏ
Trong bạn và trong tôi...

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2008

Nhật ký




***************************************************************************************
Có những khi buồn em ngồi đây em hát,ru những nỗi đau ngủ yên
Mây trắng bay về,tựa như mây là anh đó,luôn ở bên em từng đêm
Và dù xa nhau như thế nhưng yêu thương vẫn còn đó,vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim
Và dù đêm kia có mấy,em vẫn luôn vẫn chờ anh mãi thôi,mà anh mãi chỉ anh mà thôi

Có những khi buồn,ta giận nhau em khóc,chẳng nói với nhau một câu
Mây trắng bay về,tựa như mây cũng đang khóc,đêm trắng mây trôi về đâu
Và rồi khi anh đứng đó,đứng lặng yên trước sân nhà em,bỗng nghe lòng yếu đuối thế kia
Và dù giận anh có mấy,em vẫn luôn vẫn chờ anh mãi thôi,mà anh mãi chỉ anh mà thôi

Và dẫu có vui buồn,mỗi đêm em thầm ước,bởi vì em mãi luôn cần anh
Và lỡ có mai nay ta có không con nhau nữa nhưng lòng ta mãi luôn nhớ nhau

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2008

Một thời để nhớ...




Từng giọt,
từng giọt
rơi xuống cốc...
Tí tách
tí tách
thủng màn đêm

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2008

Tạo 1 box chat trong blog

Bạn muốn làm 1 box chát à !!

Hãy vào http://cbox.ws/

Đầu tiên chọn sign up để tạo 1 tài khoản free










Sau khi click vào Create my Cbox , 1 trang mới hiện ra yêu cầu bạn nhập username và password , bạn đăng nhập xong sẽ vào được trang để lấy mã code box chat của mình


Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2008

...???...

Photobucket


...Thời gian lặng lẽ trôi...

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2008

Chuyện tình blog




Em 23. Anh 28.

Cả hai đều tự do, thoải mái, vô tư, tươi nồng như những trang blog mới, hào hứng, tinh khôi, chưa đầy Friends List, không quá say mê với những “thủ thuật” khai thác thông tin hot để gây chú ý, không mặn mà với những entry giật gân, chắp vá “chất liệu” từ ti tỉ nguồn khác, hay những trò vô bổ “câu” pageview.

Có thể nói không sai chúng ta cùng là những “tín đồ” ăn blog-uống blog-ngủ blog, chơi blog-làm blog, say blog-nghiện blog, sống trong blog chết vùi trong blog của làn sóng “cô đơn trên mạng”, với những nhu cầu tình cảm thiết thực.

Em quen anh bắt đầu bằng câu làm quen của anh, giọng trêu tức rất cổ điển: “Em xinh thật, hay là avatar của em đã nhờ photoshop xử lý đến mòn hết cả ảnh ra?”.

Em ngoan nết như thói thường: “Em xinh thật đấy, anh ạ. Có khi ngoài đời em còn xinh hơn ảnh nữa cơ!”.

20725801_images1379194_blog.jpg
Vậy rồi anh đề nghị add blog em: “Để xem ngoài chuyện xinh ra thì em có còn gì hay ho hơn nữa không!”.

Từ khi em accepted cái invitation không-nguyên-mẫu của anh, chúng mình đọc nhau đều đặn. Nỗi đợi chờ comment của nhau đã thành hò hẹn.

Đến nỗi như thành thói quen: nếu anh/em chưa comment cho entry đó, thì em/anh sẽ cương quyết không post entry mới.

Đa phần trong các entry em, anh thường kiếm chuyện chọc em đủ thứ. Nhưng em không giận, lại còn khen anh đùa rất có duyên.

Có điều bí mật chỉ riêng em biết, song song với những chê bai “lộ thiên” và công khai kia, anh gửi cho em cơ man là message trong mailbox, thủ thỉ hàng lô hàng lốc những lời ngọt ngào, dễ thương, nồng nàn, âu yếm.

“Bài” hay nhưng quen, tuy quen mà vẫn hay, y như các cụ đã đúc kết từ xưa: “Mật ngọt chết ruồi”. Em con gái nên đã say mê “chết ngập” bằng “tai”.

Thật ra chúng ta đã có rất nhiều điểm chung, cùng thích hay cùng không, cùng chê hay cùng ghét, cùng yêu hay cùng chán, cùng ưa hay cùng dị ứng trong rất nhiều điều.

Từ khi chúng mình add thêm Y!M để chat với nhau thì em bắt đầu khó chịu, em không thích những nick là female có avatar xinh đẹp trong FL anh. Nếu mà không xa xôi đến thế thì chúng ta đã gặp và em đã không phải lo, phải nghĩ, phải băn khoăn. Thậm chí em còn nghi ngờ cả việc có thật anh đang ở rất xa em không? Internet là chốn mênh mông, giả giả thật thật-sắc sắc không không, ai mà biết...

Anh cũng bực mình, không thích em Wink hay Flirt với ai khi quick, bởi thế nên em chỉ đành ý tứ Smile suông hay Dude! thật ngầu, nếu không thì cứ quick sơ sơ không cần icon minh họa. Nói thật với anh điều này khiến em không thoải mái, cảm giác như anh không thật tin em hơn là anh ghen vì yêu, muốn giữ.

Nhưng em cũng chẳng hiền. Em “theo chân” anh đi các blog, xem anh “thì thầm” những gì với các cô. Trời ạ, theo thì theo vậy, nhưng em cũng chẳng yên tâm. Nếu anh mess gì trong mailbox cho “thiên hạ xôn xao” thì em cũng đâu có biết. Anh lãng mạn, đưa đẩy, ân cần như thế, nếu anh chơi lá bài hai mặt (như với em ngày trước) thì em cũng chịu thua thôi.

Anh khó chịu khi em post những entry có những anh A, B, C nào đó viết tắt, lại chú thích thêm đó chỉ là chuyện (tình) cũ từ hồi xửa hồi xưa (ai biết em bây giờ đã hết?). Anh không thích khi em than, em tủi rằng em đang buồn, đang cô đơn, đang chán nản, đang trống rỗng, đang lơ lửng, đang âu sầu. “Thôi đi, anh biết quá! Em “đong đưa” với các male trong FL của em phải không? Đã có anh mà em vẫn chưa đủ vui sao!”.

Cãi nhau triền miên, giận nhau triền miên, nghỉ chơi nhau triền miên.

Em bắt đầu chê anh vô duyên. Anh bắt đầu nói em thấy ghét.

Rồi anh “đóng giả” thành một nick khác (anh làm thêm blog yahoo khác) để thử lòng em.

indonesia-blog.jpg
Anh dùng những bài quá “xuya”, tuy xưa mà vẫn thấm, nói ngọt lọt tới xương, nước chảy đá mòn, em à em ơi, em em em, anh anh anh, cưng cưng cưng, hay hay hay, thương thương thương. Toàn ngay những lúc chúng ta đang giận hờn, đang nghỉ chơi nhau. Tấn công cấp tập, ráo riết.

Em ngây thơ khờ dại, lại thêm cái thói liêu xiêu trong cơn mềm yếu, đuối hơi, hụt hẫng, nên em “chết tươi” ngay qua “phép thử”. Giận điên nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh, anh tỉnh bơ không nói gì thêm sau khi đã “lật mặt” em.

Bị ép vô chân tường, em cũng mon men chơi trò “phép thử” lại anh.

Ôi, em. Em thêm lần nữa khờ dại ngây thơ, anh thông minh giăng bẫy, buông câu là dính tới hàng thúng cá, đời nào anh mắc bẫy, vướng mồi câu non nớt của em. Em thật ngốc! (em có “trá hình”, giả dạng, vẽ mày che mặt tới đâu thì anh cũng sẽ nhận ra em thôi).

Vẫn nguyên cái vẻ bình tĩnh (ẩn chứa đầy sóng gió), anh tỉnh bơ sau khi đã “lật mặt” em cay đắng lần thứ hai.

Cơn phân rã kéo dài trong u ám, em xao xác đổi theme (màu tối thẫm), có khi buồn em xóa cả avatar (hiện lên làm chi nữa?). Blast em chỉ còn ba chấm, lơ lửng giống như tâm trạng em. Lòng trống toang, mệt mỏi em đóng blog, chán nản và hoang mang.

Rồi trong những ngày buông thả rong rêu, em mơ màng bắt được cọng rơm khô. Cọng rơm vàng, ngỡ mỏng manh nhưng ai dám tin lại yên ả, kiên cường, vững chãi.

Em bắt đầu thấy nhạt dần với những quick đơn điệu, nhàm chán, lặp đi lặp lại như công thức mỗi sáng, mỗi trưa, mỗi chiều, mỗi tối của anh. Chẳng có nội dung gì đặc biệt, tệ hơn cả những icon vô hồn. Ít quá những tình cảm yêu thương. Mà giống như anh đang canh chừng, đang nhắc nhở một blogger đã thuộc tay anh sở hữu, một “tín đồ” mà anh có trong FL. Gần như anh đang “ban phát” cho em chút tình dửng dưng sau những say mê, thích thú. Em chạnh nghĩ: thôi thà anh bỏ quách em đi cho xong. Cứ dằng dai lấp lửng như thế này...

Thưa dần những message anh trong mailbox, thưa dần những comment anh trong entry em post, cho dù chỉ là chê bai hay “gây gổ”.

Thật ra chúng ta đã có rất nhiều điều không hợp, chúng ta lệch pha, mà do lúc đang thích nhau thì đương nhiên quá dễ bỏ qua.

Rồi điều gì phải đến cũng đến, chúng ta remove nhau trong FL. Em đã can đảm “ra tay” delete anh trước và anh cũng thấy không có gì tha thiết. Giờ đây thì chuyện anh hay em có invisible hay visible lúc online đã chẳng còn quan trọng nữa.

Anh có thế giới bloggers chằng chịt những “dây mơ rễ má” của anh, tất nhiên em cũng vậy.

Và chúng ta có những bạn bè chung, có những khoảng thời gian online, blogging chung.

Thảng khi gặp nhau chung trong một entry, gặp nhau khi quick gần nhau trong blog của một ai đó, em và anh cứ thản nhiên như chưa từng quen.

Chúng ta cứng cỏi dần lên, trở thành những blogger “lâu năm” của Yahoo! 360o, chứng kiến bao nhiêu mùa khủng hoảng, bao nhiêu thăng trầm của “lão già” Yahoo điên loạn. Chúng ta đã add tới đầy FL. Bạn bè quan tâm, hỏi han, ủng hộ, vỗ về khi đau, khi buồn, khi khổ... tình thân ấm áp có đủ khi ta cần. Chúng ta có nhiều nguyên nhân lẫn lý do để lãng quên. Blog có đủ “thuốc thang”, môi trường, hoàn cảnh... để chữa lành vết thương cho cả hai.

Cũng lâu em không đọc blog anh, vì vậy em giật mình khi thấy invite mới của anh trong mailbox em. Có gì đâu mà em phải băn khoăn quá vậy. Hay đơn giản vì em đã có người khác?!

Người mới không cần phải “hai mặt” với em, bao giờ cũng chỉ quan tâm, ngọt ngào, dịu dàng, chia sẻ, hỏi han, ân cần như chính bản thân anh ấy.

Anh ấy comment trong entry, ở quick hay trong message cho em đều cùng một kiểu. Em đã chat qua Y!M với anh ấy nhiều lần, rồi đã cho số phone và hai bên đã nhắn tin, gọi điện. Rồi bọn em đã offline, anh ấy dễ thương lắm, anh ạ.

Gần nhất, khi em có những chuyện không hay (cả trong công việc lẫn trong cuộc sống), chính nhờ sự nâng đỡ, bảo bọc của anh ấy mà em đã có thể vượt qua. Em bình tĩnh, tự tin hơn với tình yêu mà không cần qua những “phép thử”. Và em hạnh phúc được là người có thể chia ngọt sẻ bùi với anh ấy trên từng bước chân của con đường mà anh ấy đã chọn và đang đi.

Em không cố ý tìm tình yêu qua blog, chẳng qua có duyên nên mới gặp được thôi. Bây giờ thì em tự kiểm soát mình, em không đong đưa, lơi lả với ai, vì em đã có người yêu. Anh ấy của em không cần đợi em ghen, tự anh ấy cũng biết điều chỉnh bản thân sao cho em thấy anh ấy đáng được tin tưởng nhất. Em thấy mình may mắn quá. Em đã rao cả trên blast rằng em muốn bay lên, khi em được tình yêu chắp cánh.

Nhưng anh thì vẫn chưa biết, anh cứ tưởng rằng việc anh “xin” add lại em đã làm em vui đến vậy. Anh ngấm ngầm hả hê. Anh lại bắt đầu cuộc hành trình từ những ngọt ngào bên trong, lạnh tanh, nhạt nhẽo, xã giao, hay cay đắng bên ngoài.

Em bây giờ thản nhiên lắm rồi. Thấy anh “chơi trò ú tim” như vậy, em chỉ muốn bật cười. Anh có cần em để avatar là anh ấy của em không? Để cho anh “vỡ mộng” hiểu ra...

Nhưng nghĩ lại thì em cũng không muốn làm cho anh buồn đâu.

Blog có khi là ảo, có khi là thật, ai cũng nói điều đó với em và em biết thế. Yêu ghét của blog, có khi chỉ add hay remove nhau gọn lỏn là xong. Bằng như thích nhau quá thì mess, quick, còn ghét nhau quá thì ignore, giới hạn trong setting, cuối cùng là đóng blog hay xóa blog...

Nhưng với em, blog là “tài sản tinh thần” của những con người bằng xương bằng thịt giữa đời, có tâm hồn, tình cảm, tâm tư, nguyện vọng hẳn hoi. Những con người tốt hay xấu, đáng yêu hay đáng ghét, bên ngoài blog và net. Em trân trọng blog, trân trọng những bè bạn chân tình của em.

Nếu biết chuyện của em bây giờ, anh có chúc mừng cho tình yêu và hạnh phúc của em không?

Bài thuyết trình avăn

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2008

Làm Ảnh Sticker Lên Blog!

Điều cốt lõi đầu tiên của cái này là máy tính bạn phải có webcam nếu muốn chụp ngay cái lúc bạn cho là mặt tiền của bạn đang ở đỉnh cao! ^^!
Đầu tiên click vào trang http://phozi.com!
Ở trang chính bạn chọn Use Your Webcam ( Hình chiếc webcam màu xanh cạnh con mèo để làm ) hoặc có thể upload bức ảnh bạn thích nhất có trong máy tính của bạn bằng Upload A Photo !
Chuyên nghiệp hơn có thể từ zế với Send From Mobile!
Sau khi hiện rat rang kế tiếp sẽ bật lên thông báo của hộp thoại Adobe Flash Player Settings! Các bạn chọn Allow để hệ thống kết nối với wc của bạn!Sau khi mất vài giây sẽ hiện ra giao diện chính thức của chương trình . Khung bên trái là…….. cái mặt tiền của bạn chứ cái gì nữa ! Ở giữa là hình cái máy ảnh TAKE S***SHOP ! Khi bạn cảm thấy hình chuẩn và nuột thì vừa làm dáng vừa di chuột chọn TAKE S***SHOP! Khi đó ở khung bên tay phải sẽ hiện ra tấm ảnh của bạn! Xấu quá thì làm lại mà thấy chuẩn thì chọn tiếp!. Ở dưới bên tay trái là CHOSE A PHOZI TOON FRAME cho bạn lựa chọn nhiều khung tuỳ theo ý thích của bạn!. Ở giữa bên cạnh là PHOZI THEME và PENCIL TOOL giúp bạn chỉnh sửa trong quá trình làm ảnh!. Cuối cùng là ô CHOSE A PHOZI STAMP cho phép bạn thêm vài hoạ tiết cho sinh động từ trái tim cho đến sao trời các kiểu !Sau 1 hồi xào hồi nấu cái ảnh của bạn cảm thấy ưng ý thì chọn PUBLISH PHOTO để web check và gửi bạn đoạn code của bức ảnh đấy!Chèn ảnh vào blog có 2 cách!. Chèn dưới dạng flash: Bằng cách bạn chép nguyên xi ( copy ) đoạn code mà chương trình vừa cung cấp cho bạn xong! Nhưng sẽ có 1 chút trở ngại là sẽ hiện thêm dấu bản quyền của Phozi nên nhìn ko đẹp mắt lắm!. Chèn ảnh: Bạn tìm trong đoạn code sẽ thấy đường dẫn dạng như media.phozi.com/phozibooth_xyznhdsad.png !Đây chính là địa chỉ thực của file ảnh mà bạn đã làm! Sau đó bạn kết hợp cùng đoạn mã sau Nguyên tắc 70 đời khi làm 1 cái gì hay hay ở Blog là tick và untick sau ô VIEW HTML SOURCE thế nên trước khi paste code thì nhớ mà tick vào đấy rồi untick sau khi đã paste!Sau đó là chiêm ngưỡng dung nhan tự sướng của mình đi! Thích thì làm thêm vài cái nữa ! Bước cuối cùng đây! Quan trọng lắm đấy! Comment 1 phát an ủi bạn nào! HEhehehe! Chúc mọi người có các ảnh tự sướng sticker thật đẹp Enjoy IT!

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2008

Những “sự thật” trong tình yêu !!!




Anh ấy / cô ấy không hề hoàn hảo ???? Liệu có khi nào bạn nghĩ thế ko ???

Lúc còn đang trong thời gian “cưa cẩm”, lúc mới yêu…, hình ảnh của cô ấy hiện lên trong đầu bạn là một Miss “hoàn hảo đến từng chi tiết”. Sở dĩ như vậy là bởi thời gian này, mỗi người đều có xu hướng “lý tưởng hóa” người yêu mình. Bởi con mắt có tình yêu, nên nhìn bất cứ điều gì ở “ai kia” cũng đều tốt nhất, đẹp nhất. Và bạn còn “phổng mũi” với bạn bè rằng: "Cô ấy là một người tuyệt vời nhất trên đời, không còn ai có thể tốt hơn được nữa".

Tuy nhiên, trên thực tế chẳng có ai hoàn hảo được 100%. Người yêu của bạn cũng như vậy mà thôi, có những điểm tốt, nhưng cũng có những điểm chưa tốt.Yêu nhau một thời gian dài, những điểm xấu mới bắt đầu “lộ diện”. Điều này làm cho không ít người ngỡ ngàng, và “hình ảnh” của ai kia ít nhiều… “sụp đổ”. Câu nói: “Anh ấy/ cô ấy không giống như tôi tưởng tượng” là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Và cũng chính điều này đôi khi cũng trở thành nguyên nhân “giết chết” tình yêu.Bởi vậy, việc nên làm là đừng nên “lý tưởng hóa” ai kia, cũng đừng đòi hỏi anh ấy/ cô ấy lúc nào cũng phải tuyệt vời. Yêu, là biết thông cảm, chấp nhận nhau và giúp nhau ngày càng hoàn thiện bản thân.





Tình yêu không phải lúc nào cũng ngọt ngào...Tình yêu không phải lúc nào cũng là một “viên kẹo ngọt”Với rất nhiều teens, tình yêu luôn được “mặc định” sẵn trong đầu bởi đủ các “mỹ từ”: Lãng mạn, ngọt ngào, tràn ngập hạnh phúc… Sở dĩ như vậy là bởi họ bị ảnh hưởng rất nhiều từ… phim Hàn Quốc, hoặc đơn giản là từ ngay những bạn bè của mình. “Tôi luôn được nghe thằng bạn thân kể về tình yêu của nó , thật sự là nó vô cùng tuyệt vời và tôi luôn ao ước mình có được một tình yêu như thế”. Vốn mang sẵn những suy nghĩ, ao ước như vậy, nên khi bắt đầu tình yêu của mình, họ cũng tưởng tượng, mong muốn, hi vọng rất nhiều. Để rồi khi tình yêu có những phút mâu thuẫn vì những lý do “nhỏ như con thỏ”, kiểu: “Hôm nay chúng mình sẽ đi xem phim hay uống cafe”, hay “nếu bỗng ta… chán nhau”, họ ngay lập tức thất vọng tràn trề. Và tình yêu dễ dàng “tan theo mây khói”.



Tình yêu không phải lúc nào cũng là một “viên kẹo ngọt”. Nó còn có những lúc thăng trầm, lúc mâu thuẫn, cãi vã… Bởi thế, hãy biết chấp nhận những yếu tố này như “một phần tất yếu của tình yêu”, bạn nhé!Tình yêu còn bao gồm cả… chia tay Bạn sẽ có một tình yêu đích thực khi bạn tìm được “một nửa” thực sự của mình. Quá trình tìm kiếm này không phải là một điều dễ dàng. Có nhiều người may mắn, họ sẽ tìm được “một nửa” ngay từ tình yêu đầu tiên. Nhưng có những người khác, phải trải qua vài lần tìm kiếm, mới hiểu được đâu là người mà mình thực sự cần.

Do đó, nếu tình yêu của bạn gặp trục trặc, trắc trở, và bạn cảm thấy hai người không thể hợp nhau, vậy thì hãy mạnh dạn chấm dứt tình yêu ấy. Đừng vì những lý do như: Tiếc công yêu mấy năm trời, hay sợ người ta đau buồn, sụp đổ mà “cố gắng” “gồng” mình lên tiếp tục nhé.Và nếu việc “break up” xảy ra, cũng đừng quá buồn bã, tuyệt vọng. Hãy nghĩ rằng, chia tay chỉ là việc tạo cơ hội cho một tình yêu đẹp khác đang sắp sửa bắt đầu!

Từ hôm đó




Thời gian
Trôi quá chậm đối với ai đang chờ đợi
Trôi nhanh đối với ai sợ hãi
Quá dài đối với ai phiền não
Quá ngắn đối với ai hân hoan
Nhưng đối với kẻ đang yêu,
Thời gian là vĩnh cửu...
...Chỉ tiếc là mình chẳng thấy nổi sự vĩnh cửu của thời gian...

Làm khung thời tiết trên blog

Đây là hình ảnh thời tiết của khu vực Đông Á, nếu các bạn muốn chọn khu vực khác thì vào trang web : http://weather.news.yam.com/



B1_Vào bảng điều chỉnh , chọn thẻ Trình bày
B2_Chọn ô Thêm phần tử trang
B3_Chọn thêm vào blog ô HTML/Javascript
B4_Copy dòng này vào khung nội dung


(Thông cảm vì lý do kĩ thuật nên phải đưa lên bằng ảnh các bạn muốn làm thì đánh theo là được)
B5_Chọn xem trang và chiêm ngưỡng thành quả của mình
Chúc các bạn thành công

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2008

Lại mưa rồi đấy...

Có người nói mưa là những giọt nước mắt của thiên thần.
...

...
Có người sẽ thấy khá lạ lẫm với những gjọt nước mắt của mưa ấy!
....Nghe cũng buồn cười, mưa mà lại khóc???
Chẳng có j đáng khóc fải ko??
Nó fải chăng rất vô vị???
...

...
...Với em ko fải thế!
...Mưa mang nh` kỉ niệm của em đến và ...đi!
...

...
...Và trong em cơn mưa nào cũng như nhau, cũng là những jọt mưa đẹp, cũng là những lần em ngao du dưới mưa với bạn bè, là đôi khi em tự bày ra cho mình trò chơi "ú tìm" trong mưa, hay đơn jản là đi trong mưa sau những giờ tan hoc....cùng "che chung mot tấm áo mưa!
....Tất cả, tất cả những lần mưa ấy, đặc biệt lạ!
...Là em được lắng đọng trong vô khối jọt mưa yêu thương!!!..
....Mưa đâu chỉ đẹp vì những jọt mưa vốn đặc trưng của nó..
Em còn thấy nó đẹp hơn bởi ánh nắng sau nó nữa kia!
...Đâu còn là nắng của nắng, đâu còn nắng gắt, nắng om da...nắng của mưa dịu, mát
...

...
ừh!
là nắng mát!...
là chút le lói sau cơn mưa rào, là chút hạt sáng còn sót lại sau một cơn giông mà ko đủ làm nên nắng
...hay khác hơn là những tia sáng mới, những ngọn nắng mới nhú trên cây trời cao xa..
...Thử ngẫm mà xem, đâu khác j 1 nụ cười hiếm hoi sau dai dẳng những lo âu buồn bã của sự đời sắp đặt
...khác j những sum họp đoàn tụ sau bao lâu xa cách
khác j cái ôm của 1 em bé lạc đường tìm thấy mẹ...
...và cũng có khác j đâu...những jọt nước mắt khi em biết ở đâu đó...ở 1 trái tim nào đó...ở những góc nhỏ nhoi nào đó.. Em cũng được yêu và thương!!!

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2008

Lại mưa rồi đấy...




...
Có người nói mưa là những giọt nước mắt của thiên thần.
...

...
Có người sẽ thấy khá lạ lẫm với những gjọt nước mắt của mưa ấy!
....Nghe cũng buồn cười, mưa mà lại khóc???
Chẳng có j đáng khóc fải ko??
Nó fải chăng rất vô vị???
...

...
...Với em ko fải thế!
...Mưa mang nh` kỉ niệm của em đến và ...đi!
...

...
...Và trong em cơn mưa nào cũng như nhau, cũng là những jọt mưa đẹp, cũng là những lần em ngao du dưới mưa với bạn bè, là đôi khi em tự bày ra cho mình trò chơi "ú tìm" trong mưa, hay đơn jản là đi trong mưa sau những giờ tan hoc....cùng "che chung mot tấm áo mưa!
....Tất cả, tất cả những lần mưa ấy, đặc biệt lạ!
...Là em được lắng đọng trong vô khối jọt mưa yêu thương!!!..
....Mưa đâu chỉ đẹp vì những jọt mưa vốn đặc trưng của nó..
Em còn thấy nó đẹp hơn bởi ánh nắng sau nó nữa kia!
...Đâu còn là nắng của nắng, đâu còn nắng gắt, nắng om da...nắng của mưa dịu, mát
...

...
ừh!
là nắng mát!...
là chút le lói sau cơn mưa rào, là chút hạt sáng còn sót lại sau một cơn giông mà ko đủ làm nên nắng
...hay khác hơn là những tia sáng mới, những ngọn nắng mới nhú trên cây trời cao xa..
...Thử ngẫm mà xem, đâu khác j 1 nụ cười hiếm hoi sau dai dẳng những lo âu buồn bã của sự đời sắp đặt
...khác j những sum họp đoàn tụ sau bao lâu xa cách
khác j cái ôm của 1 em bé lạc đường tìm thấy mẹ...
...và cũng có khác j đâu...những jọt nước mắt khi em biết ở đâu đó...ở 1 trái tim nào đó...ở những góc nhỏ nhoi nào đó.. Em cũng được yêu và thương!!!

Ấu thơ yêu thương




Ngày... tháng... năm...
Có con ngốc ngồi thút thít mãi vì cậu em tranh mất chiếc kẹo mút mẹ chia đều cho mỗi đứa sau buổi chợ, để rồi nở nụ cười thật tươi khi bố đền cho chú cào cào xinh xắn bằng lá dừa non mang đậm hơi thở quê hương.

Ngày... tháng... năm...

Có cô bé cứ khư khư ôm chặt con diều giấy của mình vào lòng rồi thích thú nhìn cánh diều tuổi thơ của cậu em tung bay trên bầu trời quê hương lộng gió còn thoang thoảng mùi rơm rạ thân quen.

Ngày... tháng... năm...

Có cô gái nhỏ hay tắm sông mỗi chiều cùng bọn con trai trong xóm; em gái nhỏ tranh nhau với lũ bạn cùng trang lứa từng trái bình bát, trái bần chua; em gái nhỏ thích thú đưa lên miệng những nhãn, những ổi... do tụi con trai nghịch ngợm hái trộm từ mảnh vườn bên kia sông.

Ngày... tháng... năm...

Có cô bạn thẹn thùng đỏ mặt khi phát hiện người ta hay nhìn trộm mình trong giờ học rồi hoen mi ngày chia tay bịn rịn.

Ngày... tháng... năm...

Có cô gái ngày trở thành cô sinh viên giữa chốn Sài Gòn phồn hoa đô hội sẽ cứ nhìn ngắm mãi về miền quá khứ yêu thương... Và em sẽ mỉm cười thật tươi mỗi khi nhớ về nó mà thôi, vì em biết mình cần phải lớn.

LÊ DUY TÂN