
Ngày... tháng... năm...
Có con ngốc ngồi thút thít mãi vì cậu em tranh mất chiếc kẹo mút mẹ chia đều cho mỗi đứa sau buổi chợ, để rồi nở nụ cười thật tươi khi bố đền cho chú cào cào xinh xắn bằng lá dừa non mang đậm hơi thở quê hương.
Ngày... tháng... năm...
Có cô bé cứ khư khư ôm chặt con diều giấy của mình vào lòng rồi thích thú nhìn cánh diều tuổi thơ của cậu em tung bay trên bầu trời quê hương lộng gió còn thoang thoảng mùi rơm rạ thân quen.
Ngày... tháng... năm...
Có cô gái nhỏ hay tắm sông mỗi chiều cùng bọn con trai trong xóm; em gái nhỏ tranh nhau với lũ bạn cùng trang lứa từng trái bình bát, trái bần chua; em gái nhỏ thích thú đưa lên miệng những nhãn, những ổi... do tụi con trai nghịch ngợm hái trộm từ mảnh vườn bên kia sông.
Ngày... tháng... năm...
Có cô bạn thẹn thùng đỏ mặt khi phát hiện người ta hay nhìn trộm mình trong giờ học rồi hoen mi ngày chia tay bịn rịn.
Ngày... tháng... năm...
Có cô gái ngày trở thành cô sinh viên giữa chốn Sài Gòn phồn hoa đô hội sẽ cứ nhìn ngắm mãi về miền quá khứ yêu thương... Và em sẽ mỉm cười thật tươi mỗi khi nhớ về nó mà thôi, vì em biết mình cần phải lớn.
LÊ DUY TÂN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét