Diary

Music

Quick Comments

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2008

同桌的你 - Người bạn cùng bàn

Hum nay là ngày cuối cùng , được học bài hát cực kì hay ho, Hà post lên cho mọi người nghe thử nè !!!
Link nghe clip bài hát : http://clip.vn/watch/Ban-cung-ban-Tong-Zuo-de-ni/itq,vn


明天 你 是否 会 想起 昨天 你 写 的 日记
明天 你 是否 还 惦记 曾经 最 爱 哭 的 你
老师们 都 已 想 不 起 猜不出 问题 的 你
我 也 是 偶然 翻 相片, 才 想起 同桌 的 你
谁 娶了 多愁善感 的 你, 谁 看了 你 的 日记
谁 把 你 的 长发 盘起, 谁 给 你 做 的 嫁衣
你 从前 总 是 很 小心, 问 我 借 半 块 橡皮
你 也 曾 无意中 说 起 喜欢 和 我 在 一起
那时候 天 总 是 很 蓝, 日子 总 过 得 太 慢
你 总 说 毕业 遥遥 无期, 转 眼 就各 奔 东西
谁 遇到 多愁善感 的 你, 谁 安慰 爱 哭 的 你
谁 看了 我 给 你 写 的 信, 谁 把 他 丢 在 风里
从前 的 日子 都 远 去, 我 也 将 有 我 的 妻
我 也 会 给 她 看 相片, 给 她 讲 同桌 的 你
谁 娶了 多愁善感 的 你, 谁 看了 你 的 日记
谁 把 你 的 长发 盘起, 谁 给 你 做 的 嫁衣
啦 啦 啦 啦 啦 啦 啦 啦.....

Ngày mai bạn có nhớ lại những gì bạn viết trong nhật ký hôm qua
Ngày mai bạn có còn nhớ người hay khóc nhất chính là bạn
Các giáo viên đều đã không nghĩ ra, không đoán ra vấn đề của bạn
Tôi cũng chỉ là tình cờ lật lại những bức ảnh , mới nhớ đến người bạn cùng bàn là bạn
Ai đã cưới được bạn , người con gái đa sầu đa cảm
Ai đã được xem nhật ký của bạn
Ai đã cột lên mái tóc dài của bạn
Ai đã may áo cưới cho bạn
Bạn trước đây lúc nào cũng rụt rè , hỏi mượn tôi chỉ nửa cục gôm
Bạn cũng đã từng vô ý nói rằng mong được ở bên tôi mãi mãi
Trời ngày ấy chỉ một màu xanh , tháng ngày trôi qua thật là chậm
Bạn luôn nói rằng ngày tốt nghiệp sao đằng đẵng phía trước , thế mà chớp mắt đã mỗi đứa một nơi Ai đã gặp được bạn, người con gái đa sầu đa cảm
Ai đã an ủi người hay khóc như bạn
Ai đã xem những lá thư tôi viết cho bạn
Ai đã ném chúng vào trong gió
Đã trôi xa rồi những ngày tháng cũ
Rồi mai đây tôi cũng sẽ tìm được một nửa của mình
Cũng sẽ cho cô ấy xem hình , nói với cô ấy về người bạn cùng bàn là bạn
Ai đã cưới được bạn, người con gái đa sầu đa cảm
Ai đã được xem nhật ký của bạn
Ai đã cột lên mái tóc dài của bạn
Ai đã may áo cưới cho bạn
La la la la la ....

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008

同桌的你 - Người bạn cùng bàn




Hum nay là ngày cuối cùng , được học bài hát cực kì hay ho, Hà post lên cho mọi người nghe thử nè !!!

Link nghe clip bài hát : http://clip.vn/watch/Ban-cung-ban-Tong-Zuo-de-ni/itq,vn

明天 你 是否 会 想起 昨天 你 写 的 日记
明天 你 是否 还 惦记 曾经 最 爱 哭 的 你
老师们 都 已 想 不 起 猜不出 问题 的 你
我 也 是 偶然 翻 相片, 才 想起 同桌 的 你
谁 娶了 多愁善感 的 你, 谁 看了 你 的 日记
谁 把 你 的 长发 盘起, 谁 给 你 做 的 嫁衣
你 从前 总 是 很 小心, 问 我 借 半 块 橡皮
你 也 曾 无意中 说 起 喜欢 和 我 在 一起
那时候 天 总 是 很 蓝, 日子 总 过 得 太 慢
你 总 说 毕业 遥遥 无期, 转 眼 就各 奔 东西
谁 遇到 多愁善感 的 你, 谁 安慰 爱 哭 的 你
谁 看了 我 给 你 写 的 信, 谁 把 他 丢 在 风里
从前 的 日子 都 远 去, 我 也 将 有 我 的 妻
我 也 会 给 她 看 相片, 给 她 讲 同桌 的 你
谁 娶了 多愁善感 的 你, 谁 看了 你 的 日记
谁 把 你 的 长发 盘起, 谁 给 你 做 的 嫁衣
啦 啦 啦 啦 啦 啦 啦 啦.....

Ngày mai bạn có nhớ lại những gì bạn viết trong nhật ký hôm qua
Ngày mai bạn có còn nhớ người hay khóc nhất chính là bạn

Các giáo viên đều đã không nghĩ ra, không đoán ra vấn đề của bạn
Tôi cũng chỉ là tình cờ lật lại những bức ảnh , mới nhớ đến người bạn cùng bàn là bạn

Ai đã cưới được bạn , người con gái đa sầu đa cảm
Ai đã được xem nhật ký của bạn
Ai đã cột lên mái tóc dài của bạn
Ai đã may áo cưới cho bạn

Bạn trước đây lúc nào cũng rụt rè , hỏi mượn tôi chỉ nửa cục gôm
Bạn cũng đã từng vô ý nói rằng mong được ở bên tôi mãi mãi

Trời ngày ấy chỉ một màu xanh , tháng ngày trôi qua thật là chậm
Bạn luôn nói rằng ngày tốt nghiệp sao đằng đẵng phía trước , thế mà chớp mắt đã mỗi đứa một nơi

Ai đã gặp được bạn, người con gái đa sầu đa cảm
Ai đã an ủi người hay khóc như bạn
Ai đã xem những lá thư tôi viết cho bạn
Ai đã ném chúng vào trong gió

Đã trôi xa rồi những ngày tháng cũ
Rồi mai đây tôi cũng sẽ tìm được một nửa của mình
Cũng sẽ cho cô ấy xem hình
Nói với cô ấy về người bạn cùng bàn là bạn

Ai đã cưới được bạn, người con gái đa sầu đa cảm
Ai đã được xem nhật ký của bạn
Ai đã cột lên mái tóc dài của bạn
Ai đã may áo cưới cho bạn

La la la la la ....

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2008

Hum nay post hình lớp tiếng Hoa...




Photobucket

...

Nhìn zô thấy 2 con nổi nhất...í...ẹ...^^

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2008

24/12 - Một giáng sinh đầy thất vọng




Hôm nay là 1 ngày vô cùng may mắn đối với Việt Nam, nhưng dường như thần may mắn đã quên mất mình hay sao ấy

Tụ tập với bọn Hương lớn, Hương nhỏ để đi chụp hình giảng sinh thì gặp biết bao là chuyện. Đi trên đường thì lạc hết người này đến người khác, zô gửi xe trong Nguyễn Kim để đi chụp hình thì bị người ta bắt dắt xe ra ngay, chạy đến 1 cái chung cư để gửi xe thì bị chém đến 10 ngàn 1 chiếc.

Đi bộ loanh quanh bên quận 1 chụp được vài tấm ảnh thì phòng gọi về đi chung. Lật đật chạy về lấy xe, đi như ma đuổi, xém bị tông 2 ,3 lần vậy mà chạy qua đến chỗ ăn lẩu thì chẳng tìm được ai. Mình lấy đt nhắn tin thì chả thấy ai nhắn lại. Phải biết máy mình hết tiền rồi, đâu có gọi được đâu, vậy mà chẳng có ai ra để chỉ cho mình cái quán đó. Mình có nhớ nổi cái quán cũ mà mấy bà đó nói đâu. Đành quay xe lại chạy đi tìm cái bưu điện gần nhất mua cái cạc điện thoại, vừa nạp xong, gọi cho bà Rùa thì điện thoại hết pin. Cái số của mình không bằng con rệp nữa. Cho xe quay lại chỗ ăn lẩu phải nói ngon nói ngọt mấy ông canh xe cho mình gửi nhờ xe để đi tìm bạn mình đang ăn lẩu, vậy mà đi toàn bộ các quán ở đó kiếm mà vẫn không thấy. Cuối cùng đành phải chạy lại chỗ bưu điện gọi về cho bà Yến để hỏi số đt của bà Rùa, hỏi được số, liên lạc được thì chỉ nghe được 1 câu : " Tụi tui ăn xong rồi".Gì mà kì vậy, 7h mình mới chạy từ Thương xá Tax ra, 7h 30 mới qua được Thuận Kiều, mất chừng nửa tiếng để quay ra quay vào tìm mấy bà đó, vậy mà chỉ để nghe chuyện đó. Có ai hiểu cho cảm giác của mình không chứ. Mình bỏ hết bạn bè cũ của mình, chạy thục mạng không để ý đến cả xe cộ xung quanh, nửa tiếng để chạy từ Thương xá Tax qua Thuận Kiều trong dòng xe cộ đông đúc, nửa tiếng tìm khắp các quán lẩu ở đó, và bây giờ ngồi đây thất vọng về tất cả.

Không lẽ đợi mình là 1 điều gì đó vô cùng khó khăn sao ???

Mình thật sự phải nói rằng bây giờ mình đã hiểu...

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

Viết cho người con gái sẽ yêu cả đời




Ba thương con gái nhất nhà... Phải rồi, vì trong nhà con gái là giống ba nhất, giống từ hình dáng bên ngoài đến cả tính cách bên trong. Con gái nhóm máu O, ba của con gái cũng nhóm máu O. Ngay cả cách đối xử với mọi người xung quanh, con gái cũng thừa hưởng từ ba luôn. Mẹ luôn miệng bảo giống ba chi để chẳng thăng tiến nổi trong xã hội, hiền quá chỉ khổ thân thôi. Thế nên, con gái từ khi biết suy nghĩ đã luôn xù lông nhím với tất cả những thứ có khả năng làm tổn hại mình. Đó là điều duy nhất khác nhau giữa ba và con gái.


http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/59/2007/08/father001wc4.jpg

Ba và con gái cách nhau những 30 năm, 1 khoảng cách khá xa để 2 thế hệ có thể hiểu nhau, vậy mà ba và con gái vẫn có thể là bạn tốt của nhau . Ba luôn chú tâm lắng nghe tất cả những gì con gái nói, từ chuyện bạn thân con gái có ông anh khó tính đến chuyện trong lớp con gái có 1 anh chàng cực cute. Con gái vẫn luôn tự hào về ba của con gái, người duy nhất con gái có thể ngồi tám cả ngày mà chẳng ngại cái gì cả.




Con gái yêu ba của con gái lắm lắm. Yêu đến nỗi từ nhỏ đã có ý tưởng vô cùng hay ho là cưới ba làm chồng...he he he...Bi giờ lớn rùi, biết suy nghĩ rùi, biết cái ý tưởng vô cùng hay ho đó khó có thể trở thành hiện thực, thì con gái vẫn luôn mang ước vọng kiếm được 1 người y đúc xì ba của con gái.

Con gái bi giờ xa ba cả ngàn cây số, vẫn nhớ ba lắm đấy...

Cha và con gái

Trên đường đồi phẳng lặng. Hai cha con thong dong đạp xe. Hai bên đường là hàng cây rậm rạp xanh tươi. Đến mỏm đá kia, người cha bước xuống chiếc thuyền đậu sẵn dưới bến. Chèo đi và chẳng trở về. Cô bé con đứng trên đồi, nhìn theo cha, bơ vơ lạc lõng. Năm phút, mười phút hay hơn, cô bé bỏ về. Để rồi chiều chiều, trên con đường hun hút tưởng chừng dài vô tận, không thấy đích đến mà khi quay lại cũng chẳng thấy lối về. Cô bé ở giữa con đường, chỉ biết mải miết đạp xe. Bánh xe lăn vòng, quay đều. Trên ngọn đồi xưa, cô bé đứng đó chờ cha. Thời gian trôi qua, cô bé ngày một lớn lên. Thói quen vẫn không thay đổi.

Từng chiều rồi lại từng chiều, cô bé con đạp xe lon ton lên đồi, đứng đấy rồi lại lững thững đạp về. Cứ thế, cứ thế, bánh xe vẫn cứ lăn hoài. Thành thiếu nữ, cô lên đồi cùng bạn bè, cùng người yêu. Thành phụ nữ, cùng con và chồng. Đã đủ trưởng thành để hiểu nguyên nhân cha cô không trở lại. Thế mà khi đã là một cụ già, bà vẫn lên đồi, một mình.

Ngọn đồi nhỏ, con đường mênh mông, hai hàng cây qua bao mùa thay lá giờ trơ trụi, chỉ có tấm lưng còng vẫn còn hiện hữu.

Sức đã già, chân đã mỏi, chiềc xe đạp còm cõi cũng không còn đứng vững. Bà vẫn ở đây. Hôm nay cũng là một buổi chiều bình thường. Vẫn chỉ mình bà già héo hắt đứng đây. Lần này, bà không đứng chờ, mà men theo bờ xuống tận bến sông, qua mấy chục năm giờ đã là đồng cỏ lau dài lút đầu người. Bà dò dẫm từng bước, đến chính giữa lòng sông, bà trông thấy chiếc thuyền, lật úp. Chiếc thuyền khi xưa của cha bà... Giờ, thuyền đây mà người lại chẳng thấy đâu. Nằm trên chiếc thuyền, bà như mong tìm lại chút hơi ấm sót lại của ai. Rồi bà lịm đi. Và trông thấy cha của xưa kia, thấy bà của xưa kia. Một con bé con, rồi một cô thiếu nữ, chạy băng băng trên đồng cỏ về phía cha, đầy sức sống.

Cô ấy chạy lại, như trẻ thơ, ôm lấy cha bằng tất cả sức mạnh của mình. Thời gian như quay ngược trở lại. Họ trở về ngày xưa. Ngày hai cha con cùng đạp xe trên đồi, cười đùa vui vẻ. Quên đi mọi phiền muộn, mọi thứ xung quanh. Họ cùng ở bên nhau mãi mãi. Bánh xe thời gian vẫn quay...

* * *

Một phim hoạt hình lạ. Không nhiều màu sắc. Tông màu chủ yếu là trắng, đen. Gam màu nặng tạo cảm giác nặng trĩu, buồn thảm xuyên suốt bộ phim. Màu của thời gian, của sự quên lãng. Âm nhạc cũng góp phần chủ đạo nhấn mạnh thêm nét bi của hoạt hình ngắn này. Lúc trầm, lúc da diết đến nao lòng, lúc lại chói tai đến thành khó nghe.

Cảnh vẽ không trau chuốt. Đơn giản mà đọng lại nhiều ý nghĩa. Cảnh tĩnh nhiều hơn cảnh động. Nhưng không chậm, không nhanh. Cứ đều đều và nhịp nhàng như vòng quay những chiếc xe đạp. Xoay tròn, đều đặn, như bánh xe thời gian.

Đặc biệt, có những cảnh vẽ rất xúc động. Như hình ảnh tương phản của cô bé con và một bà già nọ trên đường, cô thiếu nữ với một phụ nữ, cuối cùng là bà già với cô bé nọ đạp xe ngược chiều nhau. Đó là một chuỗi hình ảnh liên tiếp giữa quá khứ, hiện tại và tương lai của cô bé gái. Được thể hiện lờ mờ thông qua những con người khác nhau nhưng cùng đi trên một con đường. Nó cho ta thấy trước cả một cuộc đời phía trước của cô gái nhỏ chỉ là mãi chờ cha trong hy vọng.

Về cảnh cuối, khi cô thiếu nữ ôm lấy cha, tôi nghĩ đó là một độ tuổi nhất định và an toàn nằm giữa hai khoảng trẻ thơ và già dặn. Vì khi là một đứa bé, cô không thể nào hiểu hết được cái đớn đau khi cha bỏ mình ra đi. Nó giả như là một đứa bé mất món đồ chơi yêu quý và chỉ mong tìm lại để chơi tiếp. Chỉ có thế. Còn khi là thiếu nữ, hiểu biết rồi, cô mới thấm rõ được sự xót xa của câu chuyện này. Từ đó, sự đợi chờ của cô mới vẫn hoàn toàn trong hy vọng, vẫn còn nguyên những tình cảm cha con ban đầu. Trọn vẹn chứ không nhạt phai dần khi cô ngày một già thêm và hy vọng này lại biến thành một thứ nghĩa vụ.

Một phim hoạt hình hay nhất tôi từng xem. Mạch phim nhẹ nhàng như hơi thở. Như làn gió thoảng qua. Một người con luôn nhớ về cha. Một người cha đã mất, một người con đã già. Chỉ có kỷ niệm là sống mãi với thời gian.

Xem xong hoạt hình ngắn này, để ta hiểu rằng, có cha, có mẹ, có cả một gia đình thật là hạnh phúc biết bao. Và để nhận ra tâm hồn trong trẻo chân thành của trẻ thơ đúng là một báu vật vô giá của con người.


Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

Forever Friends




I believe I can love
You give me your loving care
I believe in what we are
I don't know where I would be
Without you staying with me

Sometimes, I'm lost in misery
You will take me all the way, I'm not afraid
Oh, you and me, hand in hand
To everywhere amazing
Be my friend, oh friend
We are forever friends
Oh baby, you give me all the love I need
You are the only one

I believe I can love
You give me your loving care
I believe in what we are
Forever Friends lyrics on
http://music.yeucahat.com/song/English/22040-Forever-Friends~Fiona-Fung.html


You will take me all the way, as day by day
Oh, you and me, hand in hand
To everywhere amazing
Be my friend, oh friend
We are forever friends
Oh baby, you give me all the love I need
You are the only one

You will take me all the way, as day by day
Oh, you and me, hand in hand
To everywhere amazing
Be my friend, oh friend
We are forever friends
Oh baby, you give me all the love I need
You are the only one

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Nhớ...




Em đi qua những con đường ngập nến
Nhớ bàn chân trên ngõ phố khuya
tiếng giày khua giòn giã lối về
rì rào gió… thổi làn tóc rối

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008

Entry for December 04, 2008




Tối mai ba mẹ xuất phát, con chúc ba mẹ đi đường bình an may mắn ...