Diary

Music

Quick Comments

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2009

Frozen hands always




Giống như là nắng và mưa… Chẳng dễ dàng gì để được bên nhau, nhưng khi đã bên nhau, thì sẽ có cầu vồng rực rỡ…

Những thước phim

… Quay lại những ngày tháng cấp 2 một chút. Vy và Minh là một đôi, không, chính xác là một cặp. Một cặp trẻ con, yêu yêu và có tí hâm hâm nữa. Chưa từng nắm tay, kiss lại càng không (gọi là best friends có khi đúng hơn). Chỉ nhớ những tháng ngày hùng hục luyện thi vào cấp 3, những lời an ủi, động viên và rủ nhau cùng phấn đấu… Dù sao thì cũng là một kỉ niệm đáng nhớ trong cuốn lưu bút năm lớp 9…

… Rồi thi xong. Báo kết quả. Hai đứa vào hai trường khác nhau. Và xa nhau nữa. Những hôm đi chơi xả hơi sau kì thi, Vy cũng đã từng hỏi bâng quơ về chuyện “xa mặt cách lòng”. Minh chỉ cười và lắc đầu. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Minh có một chút gì đó buồn và mông lung. Và nó cũng thế. Mà thôi, dù sao đây cũng sẽ là một kỉ niệm đẹp…

… Bẵng một cái đến hết học kì 1 của lớp 10. Phải, trí nhớ nó hoàn toàn trống rỗng khi nghĩ về khoảng thời gian kể từ cái hôm cuối đi chơi với nhau. Mọi thứ trôi qua quá nhanh, học hành, bạn mới, trường mới, rồi làm thêm, tình nguyện, những mối quan hệ xã hội mới. Vy thấy mình lớn lên, trưởng thành hơn nhiều. Nhưng rồi những đêm có đủ thời gian để tự suy nghĩ một mình, nó bỗng nhận ra mình đã mất một cái gì đó. Một thứ đã từng rất đẹp, và đáng nhớ… Là Minh… Đúng rồi, những tin nhắn ngày một nhạt dần và thưa thớt. YM và blog của Minh thì close hẳn - Minh muốn tập trung hết sức vào học hành. Vy cũng không muốn níu kéo nhiều. Có những thứ chỉ đẹp khi nó tồn tại ít ỏi vậy thôi. Và nó vẫn tin đấy là một kỉ niệm đẹp. Trẻ con, nhưng rất đẹp…

… Lớp 11. Yawn, thời gian trôi nhanh thật đấy. Trong khi bạn bè có đôi có cặp hết, Vy vẫn thản nhiên… single. Dễ thương, năng động và thông minh, cũng không ít đứa con trai đã nói thích Vy. Những Vy vẫn chỉ học thôi, cái gì phải đến thì sẽ đến. Nó không phải là đứa đú theo một trào lưu.

Tình cờ

Con bạn thân rủ Vy tham gia làm tình nguyện tại một triển lãm du học. Cũng chả có gì nặng, chỉ là đứng giới thiệu, phát tờ rơi và trả lời câu hỏi của khách tham dự, nên nó đồng ý luôn. Nhưng làm rồi mới thấy mệt, nó cứ túi bụi với những túi quà, giấy giới thiệu quảng cáo của các trường, phiếu này phiếu nọ. Cứ cắm mặt xuống cái bàn, chợt nó thấy một bàn tay rất quen cầm bút điền vào phiếu thông tin. Đúng là nét chữ đấy rồi. Nó không dám ngẩng mặt lên nhìn cho đến khi người đó đi khỏi, để xác định đó đúng là Minh. Bằng linh cảm của mình, nó thấy đây là thời điểm đúng và phù hợp để bắt đầu…

- (đập vào vai Minh cái bộp!) Hey hey hey… guess who’s here?

- Vy ?

- Lâu quá không gặp rồi nhỉ.

- Vy cũng đến xem triển lãm à?

- Không, mình làm volunteer ở ngoài sảnh.

- Ồ… Lâu quá không gặp.

- Tớ đã nói câu đấy trước rồi mà.

- Uhm…

- Thôi Minh cứ tự do xem nhé, tớ đi đây.

- Bye…

Giả vờ như đó là một sự tình cờ. Tối hôm ấy, Vy nhận được 1 tin nhắn. Như của một người bạn thân lâu ngày mới gặp lại.

“Vy khác quá.”

“Uhm, bản thân Vy cũng thấy thế. Minh thì vẫn thế, cao hơn 1 chút.”

“Học hành ổn cả chứ? Đi làm volunteer cơ mà, năng động thế”

“Ừ, cuộc sống khá là sôi động”

“Thế đã có bạn trai chưa”

“Ậy… sao lại hỏi thế?”

Bạn thân hỏi nhau thôi mà. Không trả lời cũng được.”

“Chưa phải lúc để có bạn trai”

“Wow, tư tưởng giống mình”

“Ok. Thế nhé. Đến giờ cày TOEFL của mình rồi”

“Tự học à, mình phải đi học thêm, không thì lười lắm.

“Đâu, chẳng qua là chưa tìm được chỗ phù hợp thôi.”

“Thôi học đi. Bye”

Một tuần sau. Vy có mặt tại lớp luyện TOEFL của Minh (tất nhiên là đã kịp dò hỏi khắp nơi) Xin vào học và bắn Tiếng Anh với thầy cực kì tự nhiên, Vy học chuyên Anh mà. Buổi học đầu tiên khá là hiệu quả, tất nhiên là tính cả việc Minh ngồi liếc trộm nữa, hehe.

Và giả vờ như đó là một sự tình cờ.

Tay lạnh

Một tháng trôi qua (lại) nhanh vèo vèo. Minh giới thiệu Vy với lũ bạn rất tự nhiên, với cái mác “bạn thân hồi cấp 2 của tớ”. Có những lúc Vy ngồi buôn chuyện với chúng nó, thoáng thấy Minh ngồi suy tư một lúc. Các bạn của Minh đều khen tính Vy thú vị và hay ho - cái này thì hồi cấp 2 chưa có đâu nhé. Vy nghĩ thầm, xét về độ “thú vị và hay ho” thì bây giờ cả hai đều thừa cả.

Minh thuộc tuýp người nội tâm, hơi lạnh lùng một tí, nhưng đã nói chuyện hợp với ai thì có thể nói liên tu bất tận. Như với Vy chẳng hạn. Chuyện ở trường ở lớp Vy cũng hay nhắn tin kể cho Minh. Chính Minh đã bảo hai đứa là bạn thân mà, bạn thân kể cho nhau nghe là chuyện bình thường. Vui lắm, và ngộ nghĩnh lắm.

Thi thoảng cũng có những tin nhắn gọi dậy lúc sáng sớm “Its gonna be cold today, keep warm”, nhắc nhau đi ngủ khi đêm đã khuya. Khi nào có thời gian, Minh lại vào YM chat hoặc comment blog cho Vy. Nhưng dù gì thì vẫn dừng lại ở mức bạn thân, hoặc hơn bạn thân một tẹo. Không nhắc gì đến chuyện quá khứ, nhưng cũng không nghĩ đến những chuyện tương lai. Cái gì đến, thì nó sẽ đến…

Vy vừa xem Cinderella III - “A twist in time” trên Disney. Khi đũa thần vung lên, và thời gian quay ngược lại, câu chuyện cổ tích liệu có còn nữa? Cuối cùng thì Lọ Lem đã giúp hoàng tử nhớ lại được, thắng lại pháp thuật xấu xa của mụ dì ghẻ (nghe trẻ con quá). Nhờ cái nắm tay. Đúng rồi, Vy thoáng nghĩ, có khi thử nắm tay Minh một lần, mình sẽ biết có nên đi tiếp hay không… Vy vào blog, đặt blast là “Frozen hands always”. Tay Vy vốn luôn luôn lạnh mà, đặc biệt là vào mùa đông. Hôm sau đã thấy comment của Minh: “Wear gloves and they will be warm

Chà, đã thế, Vy lém lỉnh trả lời lại luôn: “Gloves can only keep the warmth, not be able to make it. I need something stronger and already has the heat...)” (Găng tay chỉ có thể giữ ấm thôi, không thể tạo ra hơi ấm. Vy cần một thứ mạnh hơn và có sẵn hơi ấm cơ.) Liệu Minh có hiểu ý mình không nhỉ?

Buổi học TOEFL. Minh ngồi cạnh Vy, lặng yên suốt cả giờ. Không có cái nắm tay nào cả. Nhưng Vy chẳng buồn tí nào, vì nếu nắm tay ngay thì đã chẳng phải là Minh nữa rồi. Không sao, cứ để cho tay lạnh một thời gian, cho hai người tự suy nghĩ thêm một thời gian nữa nhé…

[…]

Hôm nay nhóm học TOEFL rủ nhau đi chơi. Vy tự cho phép mình ăn mặc điệu hơn mọi ngày một chút, đi chơi mà. Váy len dài và quần legging, trông yêu phết. Lúc Vy đến chỗ hẹn, cả hội ồ lên, còn Minh thì tủm tỉm cười. Cả lũ kéo nhau lên Tràng Tiền ăn kem, đi bộ một vòng Hồ Gươm rồi về Mega xem phim. Chơi thả phanh luôn, Vy cười tít suốt mà không để ý có một đôi mắt đang chăm chú nhìn mình. Khi mọi người đã mệt, Minh xung phong đèo Vy về. Gần đến nhà Vy, Minh bỗng dừng xe và xuống… đi bộ. Vy cười, nụ cười hiền nhất từng có của con bé nghịch ngợm. Và rồi, rất tự nhiên, Minh chìa tay ra, nắm lấy bàn tay Vy. Ấm áp.

Cái nắm tay đầu tiên của hai đứa bạn thân.

With you… again

Tối hôm ấy, Vy nhận được một tin nhắn. Một tin nhắn nói lên tất cả.

“Vy à, từ khi nắm tay Vy xong, Minh thấy lạ lắm nhé. Uhm… tay Vy rất là lạnh, hehe.

…nhưng chính vì thế mà Minh sẽ không muốn buông nó ra một lần nào nữa đâu…”

Quán trà sữa.

- Minh là người lạnh lùng thật đấy. Chẹp.

- Sao cơ. Lạnh lùng á? Vy thấy thế à? (cười)

- Ừ. Ai đời lại tỉnh tò qua tin nhắn như thế bao giờ.

- Thế mới đặc biệt chứ. Vy hâm.

- Chả giống ai cả, xí!

- Thì bản thân chuyện của chúng mình cũng có giống ai đâu. Đặc biệt lắm. Đó, Vy cười rồi kìa. Cứ cười như thế nhé, vì Vy cười hiền như nắng ấy…

Vy nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Minh. Phải rồi, ở bên Minh, Vy thấy mình luôn cười như thế. Và Vy biết, dù có xa nhau đến mấy, nhưng cuối cùng hai đứa sẽ lại ở bên nhau… một lần nữa…

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2009

Entry for February 15, 2009




Dù mọi chuyện có trở nên tồi tệ thế nào thì trời cũng không thể sụp xuống...Nó vẫn sống và vẫn phải tự mình đối mặt với mọi chuyện...Nó hiểu nó cần phải bản lĩnh hơn nữa...Nó nhất định sẽ thành công dù chẳng thông minh , chẳng giỏi giang như ai , cũng chẳng cần cù đủ để người ta khâm phục...Nó thành công vì nó là chính nó

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2009

Mạng cùi bắp @_@




Hu hu hu.........

Cái mạng cùi còn hơn cùi bắp. Mấy thằng cha mắc mạng cho kí túc xá về nhà bắt sâu đi là vừa. Lấy tiền của mình thì nhìu mà mạng thì zựt còn hơn mắc bịnh kinh phong.Bực mình quá thể....aaaaaaaaaaaaaaaaa...Lâu lâu thằng bạn ở nước ngoài mới onl, vậy mà không nói chiện được zới nó...hu hu hu...Cái mạng mắc dịch.Mà sao kì ghê , mạng thông báo connect thành công , yahoo sáng vời vợi , vậy mà nó nói thì mình thấy mà mình nói thì nó chẳng đọc được 1 chữ nào.Cỡ này tối nay có đứa chửi mình suốt đêm đây...hu hu hu...sorry ông nghen Phong heo...hok phải lỗi của tui đâu...tui không làm gì được hết...ah...dzưng mà tui down được mấy tấm ảnh xấu woắc của ông đó...hahaha...tui phải bỏ lên cho bàn dân thiên hạ nó xem nó chê cho ông hết đường chường mặt ra đường...ha' ha' ha'

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2009

Entry for February 06, 2009




Quên mất đã từng yêu

06/02

Photobucket
Who is she ???

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2009

Nói về người mình yêu




Bạn có biết "cách nói về người mà mình vẫn hằng yêu"?

Có thể bạn từng nghe thấy có những người chồng, người vợ, khi nói về những người quyết định chia sẻ với họ cả cuộc đời, lại là những điều hoàn toàn không tích cực?

Rất nhiều người như thế. Có thể họ chỉ đùa, có thể không. Nhưng tôi tin là nó có gây ảnh hưởng nào đó đến người nghe.

Nhưng bạn sẽ không bao giờ nghe thấy những điều như thế từ Bố Mẹ tôi. Bố luôn nói về Mẹ bằng những lời khen ngợi, và Mẹ cũng thế.


Tôi vẫn còn nhớ hồi tôi 12 tuổi, gia đình chúng tôi quyết định trải thảm và dán tường khắp cả nhà. Vào buổi trưa, bố gọi pizza cho đội thợ ăn và ngồi nói chuyện với người đội trưởng, còn tôi thì quanh quẩn ở phòng bên cạnh, lắng nghe.

Ông đội trưởng nói:

- Làm thế này đúng là tốn tiền, nhất là cả trong bếp cũng phải dán tường bằng giấy tốt. Phụ nữ luôn luôn biết cách tiêu tiền của chúng ta, phải không?

Bố trả lời:

- Để tôi nói anh nghe, khi họ ở bên anh từ lúc anh tay trắng, thì anh sẽ cảm thấy hạnh phúc vô cùng khi làm được điều gì đó cho họ vào lúc anh có chút điều kiện.

Đó không phải là câu trả lời mà người đội trưởng nghĩ. Ông ta có hứng thú với một câu trả lời tiêu cực hơn. Nên ông ta nói tiếp:

- Nhưng họ luôn biết tận dụng điều đó và tiêu nhiều hết mức có thể, đúng không nào, anh bạn?

Bố lại trả lời, đúng y như tôi đoán:

- Nào nào, nếu họ chính là người giúp anh thành công, thì anh sẽ muốn làm cho họ những gì họ thích. Với một ông chồng, chẳng có niềm vui nào hơn thế!

2-0!

Người đội trưởng vẫn chưa bỏ cuộc:

- Nhưng mà họ cứ tận dụng khả năng của chúng ta hết sức có thể...

Bố mỉm cười:

- Vợ tôi là điều tuyệt vời nhất mà tôi từng có, tôi sẽ làm bất kỳ điều gì để cô ấy vui.

Tôi cố gắng không cười phá lên. Tôi biết ông đội trưởng muốn Bố chịu thua và nói: “Cũng có thể như thế...”. Nhưng điều đó sẽ không xảy ra, một triệu năm nữa cũng không!

Cuối cùng, ông đội trưởng bỏ cuộc và quay lại làm việc, có thể còn lắc đầu ngán ngẩm.


Bố Mẹ tôi bây giờ đã về hưu và nhàn rỗi hơn. Bố Mẹ thích đi dạo, đọc sách, hoặc đơn giản là ngồi nói chuyện. Bố Mẹ vẫn nắm tay nhau khi đi bất kỳ đâu, và Bố vẫn nói với tôi: “Con có thể đợi đến bao lâu để kết hôn cũng được, nhưng nếu con tìm được một người chỉ bằng một nửa Mẹ con thôi, thì Bố đã có thể đảm bảo con sẽ có một cuộc sống hạnh phúc rồi”.


Điều lớn nhất mà Bố và Mẹ dành cho tôi, đó là tình yêu thương nồng nàn mà họ dành cho nhau. Và bài học lớn nhất họ dạy cho tôi, bằng cả cuộc đời mình, chính là “cách nói về người mà mình vẫn hằng yêu”.