Diary

Music

Quick Comments

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

“Đột nhiên, con bạn tớ biến mất”

Tớ bắt đầu thấy những dấu hiệu đáng ngờ...
# Dấu hiệu 1: Thờ ơ, thờ ơ và thờ ơ…

Trong suốt 7,8 năm trời chơi với nhau, không có kế hoạch “ăn chơi đú đởn” nào thiếu mặt 2 đứa. Vậy mà gần đây tớ cảm thấy làm lạ là sao một đứa luôn hào hứng với các cuộc đi chơi mà tớ khởi xướng như nó lại im re, chẳng giống nó chút nào. Đưa ra gợi ý nào nó cũng chỉ ậm ừ rồi cuối cùng phán lại một câu : “Bọn mày thích đi đâu cũng được” hoặc 1 câu cụt lủn " tao không đi đâu " với không 1 lời giải thích làm cả lũ ngẩn tò te mặt dài như cái que. Thì bình thường nó vẫn luôn là người không thể không có mặt mà…Có chuyện rồi đây…

# Dấu hiệu 2 : “I stay at home!”

Cả năm rảnh cái là 2 đứa rủ nhau đi " đú đởn ", nó, không việc gì không thể làm vì tớ, và tớ cũng sẵn sàng cúp học để lượn quanh vài con phố với con bạn chí cốt của mình . Riết đến phát ngán muốn nhớ cũng không được (thì tuần nào cũng gặp nhau 4 ,5 lần lấy đâu mà nhớ). Thế mà cả tháng trôi qua đố thấy cái mặt phởn phởn của nó túc trực ngoài ktx tớ như thường lệ.

Mà cũng lạ, tớ với nó vốn là một cặp trời “xinh” hợp nhau nhất là ở cái khoản “giúp” cha mẹ mài mòn lốp xe. Nhiều lúc lượn lờ cũng lũ bạn tự nhiên thấy nhớ những lần đi chơi với nó kinh khủng.

Đến khi vi rút “nhớ” lan tỏa khắp mình mẩy, cấp tốc phi thân tới bên cái điện thoại rủ nó đi chơi thì nó lại đưa ra cả tỉ lý do để từ chối: tao mệt, tao mắc họp nhóm, tao phải đi dự sinh nhật bọn bạn trong lớp, hay đơn giản là anh tao không cho đi,...
Lý do nào nghe cũng rất hợp lý nhưng nếu so sánh với tính cách nó ngày thường thì chẳng hợp lý chút nào. Thì nó vốn là đứa sẵn sàng bỏ tất cả để vi vu cùng tớ mà. Đến một hôm không thể “thông cảm” với mấy lý do cũ rích mà nó cứ lặp đi lặp lại nữa, 2 đứa còn lại trong nhóm " bạn bè thân chí cốt " lên kế hoạch xách xe đến tận nhà nó để xem thực hư thế nào , gọi điện báo tin thì chỉ nghe 1 câu " Tao đang đi bơi ". Trong khi đồng hồ lúc đó chỉ 9h tối, tớ đang tự hỏi có cái hồ bơi nào mở cửa đến 9h tối không nhỉ ???

Quyết tâm lôi nó về cho bằng được thì thấy con bé la oai oái : “Thôi, tao không về đâu, bữa khác đi !!! Mới lại….” Giờ thì cục tức đã to bằng quả núi, bực mình chạy xe về mà vẫn không khỏi hậm hực, gì chứ mình đã mất công sang tận nhà nó rủ mà nó vẫn không đi. Lần này không thể bỏ qua cho nó một cách dễ dàng được, phải giận nó một mẻ ra trò. Về đến nhà cứ đinh ninh là con bé sẽ gọi điện sang xin lỗi, ai ngờ nó vẫn “im thin thít và lặn mất tăm”.

Thế là cả buổi tối không ngủ được vì tức, chuyện gì đã xảy ra chứ, tớ tự hỏi mình đã làm sai điều gì hay có phát ngôn không cẩn thận ở đâu đó để lọt đến tai nó hay không mà nó lại hành động như vậy ? Ngạc nhiên ... Giận dữ ... Không thể bỏ qua chuyện này được ....

# Dấu hiệu 3 : “Khóa mỏ, khóa càng”

Khóa mỏ tức là khóa mồm, ở đây là nói đến lĩnh vực “buôn dưa lê bán dưa chuột”. Ngày thường nó vẫn luôn là người nhắn tin lia lịa cho tớ , lúc nào cũng xoen xoét cái mồm kể hằm bà lằng đủ thứ chuyện, khiến lắm lúc tớ còn không chen được vào chút nào, đành chấp nhận làm “thính giả bất đắc dĩ”.

Nói thì nói thế chứ nếu có ngày nào đó không được nghe cái giọng chua loen loét của nó tớ lại cảm thấy có cái gì đó thiếu thiếu. Thế mà cái ngày đó cũng xảy ra thật, mà không phải chỉ một ngày đâu nhé, cả tuần, cả tháng luôn. Một ngày, hai ngày trôi qua thì không sao, nhưng đến cái ngày thứ tư, thứ năm rồi cả một tuần trôi qua thì mới thật đáng sợ. Lại cộng thêm cái đầu óc giàu trí tưởng tượng nhờ chăm chỉ xem phim viễn tưởng + uống sữa Nuti thành ra nghĩ đến đủ mọi điều bất trắc có thể xảy ra.

Hỏi thăm tình hình nó qua ông anh trai thì nghe được 1 câu xanh rờn " Nó có đi sinh nhật bạn bè gì đó mà". Không hề có dấu hiệu gì là nó có vấn đề về sức khỏe đến nỗi không thể ra đường hay có vấn đề tâm sinh lý "tuổi mới nhớn" gì gì đó. Tớ quyết định bỏ cái tính cố chấp vặt đi, liên lạc với nó bàn việc tổ chức vui chơi bù khú cả nhóm thì 1 lần nữa nghe được 1 câu xanh rờn " Tụi mày cứ đi đi "...Chán...Thất vọng...Tình bạn bao năm qua đang dần trở thành cái gì chứ ???
Khóa càng thì tức là khóa tay, trước đây lâu lâu lên mạng còn thấy mặt nó, bây giờ á hả, cả tháng trời không thấy tăm hơi mặt mũi đâu cả, ngay cả tin nhắn offline của tớ cũng hok thèm hồi đáp lun.

Đấy , giờ thì ngay cả tình trạng con bạn tớ thế nào tớ cũng không thể nào bít được, bạn nào gặp được con bạn tớ thì nhắn giùm tớ với nhé.
Bạn tớ tên là Tồ , người Kon Tum , sinh viên năm 2 trường ĐH TĐT.Vô cùng xinh gái , và rất chi là ngoan...